Thứ năm 10/09/2026 21:05
Hotline: 024.355.63.010
Email: banbientap.dnhn@gmail.com
Thời cuộc

Đừng chờ tai nạn tiếp theo!

Sau mỗi vụ tai nạn đường thủy trong ngành du lịch, chúng ta lại sửa sai, nhưng đã đến lúc phải sửa cả hệ thống.

Có một điểm chung đáng suy ngẫm sau hầu hết các vụ tai nạn đường thủy nghiêm trọng tại Việt Nam. Ngay khi sự cố xảy ra, chúng ta khẩn trương cứu hộ, điều tra nguyên nhân, xác định trách nhiệm, rà soát quy trình và tăng cường kiểm tra.

Những việc đó đều cần thiết, nhưng vài tháng sau, khi dư luận lắng xuống, hệ thống gần như quay trở lại trạng thái cũ. Cho đến khi một tai nạn khác lại buộc chúng ta bắt đầu vòng lặp quen thuộc: điều tra, xử lý rồi rút kinh nghiệm. Nếu một loại tai nạn liên tục lặp lại trong nhiều năm, có lẽ vấn đề không còn nằm ở từng con tàu hay từng người điều khiển. Vấn đề nằm ở chính hệ thống.

Đừng chờ tai nạn tiếp theo!
Đã đến lúc cần một quy chuẩn chung cho tàu thuyền du lịch đường thủy. Nguồn: Ảnh ghéo từ 1 số vụ tai nạn du lịch đường thủy.

Từ vụ chìm ca nô ở Cần Giờ năm 2013, tai nạn tại Cù Lao Chàm năm 2022, vụ lật tàu ở Hạ Long năm 2025 đến thảm kịch vừa xảy ra tại Phú Quốc mới đây, mỗi vụ việc đều có nguyên nhân trực tiếp khác nhau.

Có vụ liên quan đến thời tiết cực đoan, có vụ liên quan đến yếu tố kỹ thuật, có vụ xuất phát từ quyết định vận hành. Nhưng nhìn dưới góc độ quản trị rủi ro, tất cả đều đặt ra cùng một câu hỏi: liệu chúng ta đã xây dựng được một hệ thống phòng ngừa đủ mạnh trước khi tai nạn xảy ra hay chưa?

Trong các ngành có yêu cầu an toàn cao như hàng không, năng lượng hay y tế, người ta không chờ một thảm họa mới để hoàn thiện quy trình. Mỗi sự cố đều được xem là cơ hội để bịt kín “lỗ hổng” trong hệ thống. Mục tiêu không chỉ là tìm ra ai sai, mà quan trọng hơn là trả lời câu hỏi: làm thế nào để sai lầm tương tự không còn cơ hội lặp lại.

Đó cũng là cách nhiều quốc gia phát triển ngành du lịch đường thủy. Họ không quản lý phương tiện du lịch đơn thuần như phương tiện vận tải. Họ xây dựng những tiêu chuẩn riêng cho loại hình phục vụ hành khách với mục đích trải nghiệm, nơi yếu tố an toàn phải song hành với chất lượng dịch vụ, năng lực vận hành và quản trị rủi ro.

Việt Nam là quốc gia có hơn 3.260 km bờ biển, hàng chục nghìn kilômét sông ngòi cùng hàng nghìn hồ tự nhiên và nhân tạo. Từ vịnh Hạ Long, Lan Hạ, Bái Tử Long, Nha Trang, Phú Quốc đến hệ thống sông Mekong và sông Sài Gòn, du lịch đường thủy đang trở thành một trong những động lực tăng trưởng của ngành du lịch.

Hàng triệu lượt khách mỗi năm lựa chọn trải nghiệm trên mặt nước, trong khi ngày càng nhiều doanh nghiệp đầu tư vào tàu tham quan, du thuyền nghỉ đêm, tàu nhà hàng, tàu sự kiện và các phương tiện cao tốc. Sự phát triển đó đặt ra một yêu cầu mới: cách quản lý cũng phải thay đổi.

Hiện nay, Việt Nam đã có Luật Giao thông đường thủy nội địa, Bộ luật Hàng hải Việt Nam cùng hệ thống quy chuẩn kỹ thuật, quy phạm đăng kiểm và nhiều văn bản quản lý khác. Những quy định này tạo nền tảng pháp lý quan trọng cho hoạt động vận tải đường thủy. Tuy nhiên, chúng chủ yếu được xây dựng để điều chỉnh nhiều nhóm phương tiện với mục đích khai thác khác nhau. Trong khi đó, phương tiện phục vụ du lịch có những đặc thù rất riêng về thiết kế, trải nghiệm hành khách, điều kiện khai thác, tiêu chuẩn dịch vụ và yêu cầu an toàn.

Một chiếc tàu chở khách du lịch không chỉ là phương tiện vận chuyển. Đó là một “không gian trải nghiệm”. Trên tàu có người cao tuổi, trẻ em, khách quốc tế, người không biết bơi và nhiều hành khách chưa từng được hướng dẫn kỹ năng thoát hiểm. Tiêu chuẩn đánh giá vì thế không thể chỉ dừng ở khả năng nổi hay sức chở. Nó cần bao quát cả thiết kế an toàn, trang thiết bị cứu sinh, khả năng sơ tán, đào tạo thuyền viên, quy trình ứng phó thời tiết, giới hạn khai thác và quản trị rủi ro theo từng loại hình phương tiện.

Đó là lý do người viết bài này cho rằng Việt Nam đã đến lúc nghiên cứu xây dựng một Bộ Quy chuẩn Quốc gia dành riêng cho phương tiện du lịch đường thủy. Không phải để tạo thêm giấy phép hay thủ tục hành chính, mà để hình thành một “ngôn ngữ chung” giữa cơ quan quản lý, đăng kiểm, doanh nghiệp, đơn vị bảo hiểm, cơ sở đào tạo và lực lượng cứu hộ. Khi mọi bên cùng dựa trên một chuẩn mực thống nhất, công tác quản lý sẽ minh bạch hơn, trách nhiệm rõ ràng hơn và an toàn cũng được nâng lên.

Một bộ quy chuẩn như vậy có thể bao gồm hệ thống phân loại phương tiện theo mục đích khai thác; tiêu chuẩn thiết kế và ổn định; yêu cầu về trang thiết bị an toàn; tiêu chí đào tạo và chứng nhận thuyền viên; hướng dẫn vận hành theo vùng biển, sông và hồ; cơ chế kiểm định định kỳ; tiêu chuẩn bảo hiểm; quy trình quản trị rủi ro; cũng như các yêu cầu về bảo vệ môi trường và phát triển bền vững. Đây không chỉ là câu chuyện của kỹ thuật mà còn là nền tảng cho một ngành kinh tế dịch vụ hiện đại.

Tôi hiểu rằng đây không thể là công việc của một cá nhân hay một doanh nghiệp. Một bộ quy chuẩn quốc gia chỉ có thể được xây dựng bằng sự tham gia của các cơ quan quản lý, Cục Đăng kiểm Việt Nam, Cục Hàng hải và Đường thủy Việt Nam, các viện nghiên cứu, trường đại học, chuyên gia hàng hải, doanh nghiệp vận tải, đơn vị bảo hiểm, lực lượng cứu hộ và cộng đồng du lịch. Điều cần nhất lúc này không phải là một bản dự thảo hoàn chỉnh, mà là sự đồng thuận rằng đã đến lúc chúng ta cần một cách tiếp cận mới.

Mỗi tai nạn đều để lại những bài học đắt giá, nhưng giá trị lớn nhất của một bài học không nằm ở bản báo cáo điều tra. Giá trị của nó nằm ở việc bài học ấy được chuyển hóa thành tiêu chuẩn mới, quy chuẩn mới và cách quản trị mới để bảo vệ những hành trình phía trước.

Bởi mục tiêu cuối cùng của một ngành du lịch không phải là có nhiều tàu hơn, nhiều bến hơn hay nhiều du khách hơn, mà là để mỗi chuyến tàu rời bến đều có thể bình yên đưa mọi người trở về.

Tin bài khác
Cơ hội ở trạm xăng, vì sao doanh nghiệp Việt để người khác làm?

Cơ hội ở trạm xăng, vì sao doanh nghiệp Việt để người khác làm?

Một người ghé trạm xăng thường chỉ nghĩ đến chuyện đổ đầy bình nhiên liệu rồi đi. Nhưng trong vài phút dừng lại ấy, còn có rất nhiều nhu cầu khác có thể phát sinh: chai nước, ly cà phê, món ăn nhanh, vật dụng cá nhân hay một món đồ cần mua gấp. Sự kiện Ohmee đưa cửa hàng tiện lợi vào trạm xăng đang đặt ra câu hỏi về khả năng nắm bắt cơ hội của doanh nghiệp Việt.
Thu hồi dược phẩm: Khoảng trống giữa công văn và thị trường

Thu hồi dược phẩm: Khoảng trống giữa công văn và thị trường

Thu hồi dược phẩm hiện vẫn phụ thuộc nhiều vào sự tự giác của doanh nghiệp và nhà thuốc. Khoảng trống trong giám sát, truy xuất và xử lý khiến thuốc giả, thuốc kém chất lượng có nguy cơ tiếp tục lưu thông.
Kẹt xe là bình thường, không kẹt mới bất thường

Kẹt xe là bình thường, không kẹt mới bất thường

Lượng ô tô, xe máy tăng nhanh trong khi hạ tầng giao thông chưa theo kịp đang khiến kẹt xe trở thành trạng thái thường trực. Đầu tư đường bộ là cần thiết, nhưng đã đến lúc phải nhìn lại vai trò của đường sắt.
Khi nào người Việt có thể cá cược bóng đá nhiều giải đấu lớn?

Khi nào người Việt có thể cá cược bóng đá nhiều giải đấu lớn?

Nhà nước đang tìm cách hợp pháp hóa “đặt cược”, trong khi nhu cầu “cá độ” đã tồn tại từ lâu. Vấn đề không phải tạo ra nhu cầu, mà là đưa nhu cầu ấy vào một luật chơi có thể kiểm soát.
65.000 hội viên và câu hỏi về giá trị

65.000 hội viên và câu hỏi về giá trị

VINASME đã có một cộng đồng doanh nghiệp đủ lớn. Bài toán tiếp theo là biến sức mạnh tập thể thành vốn, khách hàng, thị trường và năng lực cạnh tranh cụ thể cho từng doanh nghiệp.
Đừng lấy triệu lượt xem làm thước đo sự thật

Đừng lấy triệu lượt xem làm thước đo sự thật

Triệu lượt xem, KOL có thể đưa thông điệp đến hàng triệu người chỉ trong vài giờ, nhưng lượt xem và lượng người theo dõi không phải giấy chứng nhận cho sự thật. Khi sức ảnh hưởng bị đặt ngang với năng lực kiểm chứng, ranh giới giữa truyền thông cá nhân và báo chí chính thống dễ bị xóa nhòa, đe dọa quyền tiếp cận thông tin chính xác của công chúng.
Phí dịch vụ không sai, vấn đề là khách hàng có quyền chọn hay không

Phí dịch vụ không sai, vấn đề là khách hàng có quyền chọn hay không

Thu phí để duy trì ví điện tử có thể là quyền chính đáng của doanh nghiệp chủ ví. Nhưng, khi khách hàng không muốn trả phí, điều quan trọng hơn là họ có thể lựa chọn phương án khác hay không?
Drone thì rẻ mà hàng không thì “đắt”

Drone thì rẻ mà hàng không thì “đắt”

Một chiếc drone có thể chỉ vài triệu đồng, nhưng nó có thể khiến hơn 100 chuyến bay chậm giờ, hàng ngàn hành khách phải chờ đợi, thiệt hại khó đo đếm hết được. Câu chuyện ở Tân Sơn Nhất cho thấy vấn đề không nằm ở chiếc drone, mà nằm ở cách chúng ta quản lý một công nghệ đã trở nên quá rẻ và quá phổ biến.
Khi sự chú ý trở thành quyền lực

Khi sự chú ý trở thành quyền lực

Sự chú ý trở thành quyền lực khi lượt xem trên livestream có thể chuyển hóa thành tiền, danh tiếng và sức ảnh hưởng. Đằng sau những cuộc đấu tố, phô trương hay kêu gọi từ thiện trên mạng là câu chuyện về vốn danh tiếng, cách xã hội định giá con người và khoảng cách giữa hình ảnh với năng lực thực.
Từ Sơn Đoòng nghĩ về hành trình ra thế giới

Từ Sơn Đoòng nghĩ về hành trình ra thế giới

Sau hành trình xuyên rừng, vượt sông suối và bước qua Bức tường Việt Nam ở hàng động Sơn Đoòng, tôi nhận ra một điều: hội nhập quốc tế cũng giống một cuộc thám hiểm lớn. Khát vọng đưa doanh nghiệp lên đường, nhưng năng lực, kỷ luật, niềm tin và sức mạnh của cả hệ sinh thái mới quyết định chúng ta có thể đi bao xa.
BHXH cho hướng dẫn viên du lịch, vướng mãi chưa thông

BHXH cho hướng dẫn viên du lịch, vướng mãi chưa thông

Một hướng dẫn viên có thể hôm nay dẫn tour cho doanh nghiệp này, ngày mai nhận tour của doanh nghiệp khác, mỗi tour chỉ một, hai ngày. Mô hình lao động ấy đã tồn tại hàng chục năm, nhưng đến nay bài toán bảo hiểm xã hội (BHXH) vẫn chưa có cách xử lý thật rõ ràng.
Khi bầu trời trở thành hạ tầng mới

Khi bầu trời trở thành hạ tầng mới

Kinh tế tầm thấp mở ra không gian tăng trưởng mới, nhưng lợi thế sẽ thuộc về địa phương xây dựng được thể chế, hệ sinh thái và hạ tầng UAV đồng bộ.
Thương mại điện tử không thể lớn lên bằng rác thải

Thương mại điện tử không thể lớn lên bằng rác thải

Thương mại điện tử đang tăng trưởng hơn 25% mỗi năm và trở thành động lực của kinh tế số, nhưng phía sau hàng triệu đơn hàng mỗi ngày là lượng bao bì nhựa, carton khổng lồ mà xã hội phải gánh chi phí xử lý. Đã đến lúc tăng trưởng phải đi cùng trách nhiệm môi trường.
Xe đá không rõ nguồn gốc ở Lào Cai và khoảng trống quản trị tài nguyên

Xe đá không rõ nguồn gốc ở Lào Cai và khoảng trống quản trị tài nguyên

Sáu tấn đá tự nhiên không có giấy tờ hợp pháp bị phát hiện trên một xe tải tại xã Yên Bình, tỉnh Lào Cai đã được xử lý theo quy định. Tuy nhiên, phía sau vụ việc không chỉ là hành vi vận chuyển khoáng sản trái quy định mà còn là những khoảng trống trong quản trị tài nguyên. Khi khoáng sản đã lên xe, đồng nghĩa trước đó đã tồn tại cả một chuỗi khai thác, thu gom, mua bán và vận chuyển cần được truy ngược để xử lý tận gốc.
Pin lưu trữ, mảnh ghép còn thiếu của điện xanh

Pin lưu trữ, mảnh ghép còn thiếu của điện xanh

Tổng công ty Điện lực Hà Nội đã triển khai hệ thống lưu trữ năng lượng bằng pin tại 5 trạm biến áp 110kV cùng kế hoạch đầu tư quy mô lớn của Tổng công ty Điện lực miền Bắc cho thấy, ngành điện đang chuyển từ tư duy chỉ phát triển nguồn điện sang tối ưu vận hành bằng lưu trữ năng lượng.