Thứ ba 08/09/2026 16:56
Hotline: 024.355.63.010
Email: banbientap.dnhn@gmail.com
Thời cuộc

Những bản sao giữa miền di sản

Mỗi vùng đất đều có một câu chuyện chỉ mình mới kể được. Nếu những miền di sản, những danh thắng nổi tiếng dần được phủ lên bằng những hình hài vay mượn, điều mất đi không chỉ là cảnh quan, mà còn là bản sắc làm nên sức hấp dẫn của Việt Nam.

Trên trang facebook cá nhân, một doanh nhân gắn bó với du lịch lữ hành và lưu trú với khách quốc tế than thở, rằng trong kinh doanh, phát triển kinh tế thì doanh nghiệp cần lợi nhuận, địa phương cần tăng trưởng. Nhưng, nếu phát triển bằng cách sao chép ồ ạt, Việt Nam sẽ đánh mất lợi thế cạnh tranh lớn nhất, đó là bản sắc.

Chục năm trở lại đây, có một nghịch lý đang xuất hiện ở không ít điểm đến của Việt Nam. Trong khi thế giới bỏ tiền để tìm kiếm những giá trị nguyên bản, chúng ta lại bỏ tiền để tạo ra những bản sao.

Từ những "thị trấn châu Âu", "làng Địa Trung Hải", "phố Ý", "lâu đài Pháp" đến những công trình mang phong cách ngoại lai mọc lên giữa núi rừng và bờ biển Việt Nam, tất cả đều được quảng bá là "đẳng cấp quốc tế", là cú hích cho du lịch và bất động sản.

Không thể phủ nhận những dự án ấy tạo việc làm, thu hút đầu tư và đóng góp cho tăng trưởng địa phương, nhất là thu hút khách nội địa bởi thấy hơi… Tây lạ mắt. Nhưng đằng sau những con số doanh thu là một câu hỏi đáng để suy ngẫm. Đến lúc nào thì phát triển không còn tạo thêm giá trị mà bắt đầu thay thế những giá trị vốn có?

Đây không chỉ là câu chuyện của quy hoạch hay kiến trúc, đây là bài toán về năng lực cạnh tranh của doanh nghiệp và của cả nền kinh tế.

Trong kinh doanh, mọi doanh nghiệp đều hiểu một nguyên tắc: muốn tồn tại phải khác biệt. Sản phẩm càng độc đáo càng khó bị thay thế. Giá trị thương hiệu càng riêng biệt càng có sức định giá cao. Quốc gia cũng vậy. Điều khiến Italy hấp dẫn không phải vì giống nước khác. Nhật Bản không nổi tiếng vì xây thêm những thành phố châu Âu. Bhutan không thu hút du khách nhờ những bản sao của phương Tây.

Họ bán chính những gì chỉ mình họ có, đó là lợi thế cạnh tranh mà không đối thủ nào có thể sao chép.

Việt Nam cũng sở hữu lợi thế ấy rất nhiều. Từ Vịnh Hạ Long, phố cổ Hội An, cao nguyên đá Đồng Văn đến những làng nghề, chợ nổi miền Tây sông nước, văn hóa bản địa và hàng nghìn di tích trải dài khắp đất nước. Đó là những "tài sản vô hình" mà nhiều quốc gia muốn cũng không thể tạo ra.

Thế nhưng, ở một số nơi, không ít doanh nghiệp, địa phương lại có xu hướng phủ lên những tài sản ấy một lớp vỏ ngoại lai để chúng trở nên "quốc tế" hơn.

Rất có thể, đây là cách làm có thể tạo hiệu ứng truyền thông trong ngắn hạn với du khách trong nước, ham mới lạ, hướng ngoại, trầm trồ cứ như “đi Tây”… nhưng chưa chắc tạo ra lợi thế cạnh tranh trong dài hạn cả trong lẫn ngoài nước.

Bởi khách du lịch quốc tế không đến Việt Nam để xem một phiên bản thu nhỏ của châu Âu. Họ đến để trải nghiệm Việt Nam. Du khách nội địa ở Hà Nội vào miền Tây sông nước chắc chắn muốn thưởng ngoạn ca cải lương, chợ nổi hơn là tham quan một khu phố hào nhoáng hơi hướng của Tây.

Đành rằng văn hóa và hội nhập quốc tế thì du lịch, điểm đến cũng cần đa dạng sắc màu, cũng có ta, có Tây, nhưng đừng "ăn xổi ở thì", sao chép bên Tây nhiều quá, đôi lúc sẽ thành kịch cỡm.

Những bản sao giữa miền di sản
Đồ họa: AI

Trong kỷ nguyên số, công nghệ có thể sao chép gần như mọi thứ, một mô hình nghỉ dưỡng thành công có thể nhanh chóng được nhân rộng. Một phong cách kiến trúc đẹp có thể xuất hiện ở nhiều quốc gia chỉ sau vài năm.

Nhưng bản sắc thì không. Không ai có thể xây mới một nghìn năm lịch sử. Không doanh nghiệp nào có thể sản xuất hàng loạt ký ức văn hóa. Không nhà đầu tư nào có thể mua được tính nguyên bản của một vùng đất.

Chính vì vậy, di sản ngày nay không chỉ là tài sản văn hóa mà còn là tài sản kinh tế có giá trị cao.

Theo UNESCO, di sản văn hóa nếu được bảo tồn và khai thác đúng cách sẽ tạo việc làm, thu hút đầu tư, phát triển du lịch và nâng cao hình ảnh quốc gia. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải giữ được tính xác thực và tính toàn vẹn của di sản. Nói cách khác, điều tạo ra giá trị không phải là bản sao, mà là sự nguyên bản.

Điều này cũng đúng với doanh nghiệp. Một doanh nghiệp mạnh không đi sao chép đối thủ mà xây dựng bản sắc riêng. Một thương hiệu lớn không cạnh tranh bằng việc giống thương hiệu khác mà bằng câu chuyện riêng của mình.

Địa phương cũng cần tư duy như vậy. Không phải tỉnh nào cũng cần một cây cầu biểu tượng, một quảng trường thật lớn hay một khu phố mang phong cách châu Âu. Mỗi địa phương cần tìm ra điều mà chỉ mình có thể kể. Đó mới là nền tảng của kinh tế trải nghiệm, của du lịch chất lượng cao và của thương hiệu vùng.

Nhìn rộng hơn, câu chuyện còn phản ánh tâm lý phát triển. Một nền kinh tế tự tin sẽ biết khai thác những giá trị bản địa để tạo ra sản phẩm toàn cầu. Ngược lại, nếu luôn tin rằng phải mang dáng dấp nước ngoài mới hiện đại, chúng ta sẽ tự làm suy yếu giá trị của chính mình.

Thế giới ngày nay không thiếu những thành phố giống nhau. Điều họ thiếu là những điểm đến khác biệt. Và vì thế, lợi thế của Việt Nam không nằm ở việc xây thêm bao nhiêu công trình mang phong cách ngoại quốc, mà ở việc gìn giữ được bao nhiêu giá trị không nơi nào khác có.

Đối với doanh nghiệp, đó là câu chuyện xây dựng thương hiệu. Đối với địa phương, đó là câu chuyện phát triển bền vững. Đối với quốc gia, đó là câu chuyện của sức mạnh mềm.

Một quốc gia không được nhớ đến vì sao chép thành công nhưng một quốc gia sẽ được nhớ đến vì đã đóng góp cho thế giới những giá trị riêng biệt. Doanh nghiệp cũng vậy, giá trị lớn nhất không nằm ở việc làm giống người khác, mà ở khả năng biến bản sắc thành lợi thế cạnh tranh.

Trong bối cảnh Việt Nam đang hướng tới mục tiêu trở thành nền kinh tế có thu nhập cao, tăng trưởng không chỉ cần nhanh mà còn phải có chiều sâu. Những công trình mới có thể tạo ra GDP, nhưng chính văn hóa, di sản và bản sắc mới tạo nên giá trị lâu dài của thương hiệu quốc gia.

Giữ gìn bản sắc vì thế không phải là thái độ hoài cổ, đó là một quyết định kinh doanh khôn ngoan, bởi trong một thế giới mà mọi thứ đều có thể sao chép, sự nguyên bản sẽ là tài sản đắt giá nhất.

Tin bài khác
Cơ hội ở trạm xăng, vì sao doanh nghiệp Việt để người khác làm?

Cơ hội ở trạm xăng, vì sao doanh nghiệp Việt để người khác làm?

Một người ghé trạm xăng thường chỉ nghĩ đến chuyện đổ đầy bình nhiên liệu rồi đi. Nhưng trong vài phút dừng lại ấy, còn có rất nhiều nhu cầu khác có thể phát sinh: chai nước, ly cà phê, món ăn nhanh, vật dụng cá nhân hay một món đồ cần mua gấp. Sự kiện Ohmee đưa cửa hàng tiện lợi vào trạm xăng đang đặt ra câu hỏi về khả năng nắm bắt cơ hội của doanh nghiệp Việt.
Thu hồi dược phẩm: Khoảng trống giữa công văn và thị trường

Thu hồi dược phẩm: Khoảng trống giữa công văn và thị trường

Thu hồi dược phẩm hiện vẫn phụ thuộc nhiều vào sự tự giác của doanh nghiệp và nhà thuốc. Khoảng trống trong giám sát, truy xuất và xử lý khiến thuốc giả, thuốc kém chất lượng có nguy cơ tiếp tục lưu thông.
Kẹt xe là bình thường, không kẹt mới bất thường

Kẹt xe là bình thường, không kẹt mới bất thường

Lượng ô tô, xe máy tăng nhanh trong khi hạ tầng giao thông chưa theo kịp đang khiến kẹt xe trở thành trạng thái thường trực. Đầu tư đường bộ là cần thiết, nhưng đã đến lúc phải nhìn lại vai trò của đường sắt.
Khi nào người Việt có thể cá cược bóng đá nhiều giải đấu lớn?

Khi nào người Việt có thể cá cược bóng đá nhiều giải đấu lớn?

Nhà nước đang tìm cách hợp pháp hóa “đặt cược”, trong khi nhu cầu “cá độ” đã tồn tại từ lâu. Vấn đề không phải tạo ra nhu cầu, mà là đưa nhu cầu ấy vào một luật chơi có thể kiểm soát.
65.000 hội viên và câu hỏi về giá trị

65.000 hội viên và câu hỏi về giá trị

VINASME đã có một cộng đồng doanh nghiệp đủ lớn. Bài toán tiếp theo là biến sức mạnh tập thể thành vốn, khách hàng, thị trường và năng lực cạnh tranh cụ thể cho từng doanh nghiệp.
Đừng lấy triệu lượt xem làm thước đo sự thật

Đừng lấy triệu lượt xem làm thước đo sự thật

Triệu lượt xem, KOL có thể đưa thông điệp đến hàng triệu người chỉ trong vài giờ, nhưng lượt xem và lượng người theo dõi không phải giấy chứng nhận cho sự thật. Khi sức ảnh hưởng bị đặt ngang với năng lực kiểm chứng, ranh giới giữa truyền thông cá nhân và báo chí chính thống dễ bị xóa nhòa, đe dọa quyền tiếp cận thông tin chính xác của công chúng.
Phí dịch vụ không sai, vấn đề là khách hàng có quyền chọn hay không

Phí dịch vụ không sai, vấn đề là khách hàng có quyền chọn hay không

Thu phí để duy trì ví điện tử có thể là quyền chính đáng của doanh nghiệp chủ ví. Nhưng, khi khách hàng không muốn trả phí, điều quan trọng hơn là họ có thể lựa chọn phương án khác hay không?
Drone thì rẻ mà hàng không thì “đắt”

Drone thì rẻ mà hàng không thì “đắt”

Một chiếc drone có thể chỉ vài triệu đồng, nhưng nó có thể khiến hơn 100 chuyến bay chậm giờ, hàng ngàn hành khách phải chờ đợi, thiệt hại khó đo đếm hết được. Câu chuyện ở Tân Sơn Nhất cho thấy vấn đề không nằm ở chiếc drone, mà nằm ở cách chúng ta quản lý một công nghệ đã trở nên quá rẻ và quá phổ biến.
Khi sự chú ý trở thành quyền lực

Khi sự chú ý trở thành quyền lực

Sự chú ý trở thành quyền lực khi lượt xem trên livestream có thể chuyển hóa thành tiền, danh tiếng và sức ảnh hưởng. Đằng sau những cuộc đấu tố, phô trương hay kêu gọi từ thiện trên mạng là câu chuyện về vốn danh tiếng, cách xã hội định giá con người và khoảng cách giữa hình ảnh với năng lực thực.
Từ Sơn Đoòng nghĩ về hành trình ra thế giới

Từ Sơn Đoòng nghĩ về hành trình ra thế giới

Sau hành trình xuyên rừng, vượt sông suối và bước qua Bức tường Việt Nam ở hàng động Sơn Đoòng, tôi nhận ra một điều: hội nhập quốc tế cũng giống một cuộc thám hiểm lớn. Khát vọng đưa doanh nghiệp lên đường, nhưng năng lực, kỷ luật, niềm tin và sức mạnh của cả hệ sinh thái mới quyết định chúng ta có thể đi bao xa.
BHXH cho hướng dẫn viên du lịch, vướng mãi chưa thông

BHXH cho hướng dẫn viên du lịch, vướng mãi chưa thông

Một hướng dẫn viên có thể hôm nay dẫn tour cho doanh nghiệp này, ngày mai nhận tour của doanh nghiệp khác, mỗi tour chỉ một, hai ngày. Mô hình lao động ấy đã tồn tại hàng chục năm, nhưng đến nay bài toán bảo hiểm xã hội (BHXH) vẫn chưa có cách xử lý thật rõ ràng.
Khi bầu trời trở thành hạ tầng mới

Khi bầu trời trở thành hạ tầng mới

Kinh tế tầm thấp mở ra không gian tăng trưởng mới, nhưng lợi thế sẽ thuộc về địa phương xây dựng được thể chế, hệ sinh thái và hạ tầng UAV đồng bộ.
Thương mại điện tử không thể lớn lên bằng rác thải

Thương mại điện tử không thể lớn lên bằng rác thải

Thương mại điện tử đang tăng trưởng hơn 25% mỗi năm và trở thành động lực của kinh tế số, nhưng phía sau hàng triệu đơn hàng mỗi ngày là lượng bao bì nhựa, carton khổng lồ mà xã hội phải gánh chi phí xử lý. Đã đến lúc tăng trưởng phải đi cùng trách nhiệm môi trường.
Xe đá không rõ nguồn gốc ở Lào Cai và khoảng trống quản trị tài nguyên

Xe đá không rõ nguồn gốc ở Lào Cai và khoảng trống quản trị tài nguyên

Sáu tấn đá tự nhiên không có giấy tờ hợp pháp bị phát hiện trên một xe tải tại xã Yên Bình, tỉnh Lào Cai đã được xử lý theo quy định. Tuy nhiên, phía sau vụ việc không chỉ là hành vi vận chuyển khoáng sản trái quy định mà còn là những khoảng trống trong quản trị tài nguyên. Khi khoáng sản đã lên xe, đồng nghĩa trước đó đã tồn tại cả một chuỗi khai thác, thu gom, mua bán và vận chuyển cần được truy ngược để xử lý tận gốc.
Pin lưu trữ, mảnh ghép còn thiếu của điện xanh

Pin lưu trữ, mảnh ghép còn thiếu của điện xanh

Tổng công ty Điện lực Hà Nội đã triển khai hệ thống lưu trữ năng lượng bằng pin tại 5 trạm biến áp 110kV cùng kế hoạch đầu tư quy mô lớn của Tổng công ty Điện lực miền Bắc cho thấy, ngành điện đang chuyển từ tư duy chỉ phát triển nguồn điện sang tối ưu vận hành bằng lưu trữ năng lượng.