Chủ nhật 09/08/2026 16:20
Hotline: 024.355.63.010
Thời cuộc

BHXH cho hướng dẫn viên du lịch, vướng mãi chưa thông

Một hướng dẫn viên có thể hôm nay dẫn tour cho doanh nghiệp này, ngày mai nhận tour của doanh nghiệp khác, mỗi tour chỉ một, hai ngày. Mô hình lao động ấy đã tồn tại hàng chục năm, nhưng đến nay bài toán bảo hiểm xã hội (BHXH) vẫn chưa có cách xử lý thật rõ ràng.

Trong buổi đối thoại mới đây giữa doanh nghiệp du lịch và chính quyền TP. HCM, BHXH được một đại diện doanh nghiệp lữ hành gọi là “vấn đề rất hot” và “nỗi đau chung” của ngành.

Đây không phải câu chuyện mới. Sau cả chục năm, qua một đại dịch và một lần sửa luật, nút thắt cũ vẫn còn đó: thị trường lao động đã rất linh hoạt, nhưng cách quản lý vẫn chưa theo kịp.

Năm 2021, khi ngành du lịch gần như tê liệt do đại dịch, Nhà nước ban hành Quyết định 23/2021/QĐ-TTg, trong đó có chính sách hỗ trợ hướng dẫn viên (HDV) du lịch gặp khó khăn do đại dịch. Mức hỗ trợ là 3,71 triệu đồng/người, chi một lần. Đáng chú ý, điều kiện hỗ trợ không chỉ dành cho hướng dẫn viên có hợp đồng lao động với doanh nghiệp lữ hành, mà còn chấp nhận trường hợp là hội viên của tổ chức xã hội - nghề nghiệp về hướng dẫn du lịch.

Hướng dẫn viên tự do đã hình thành cùng quá trình mở cửa và phát triển ngành du lịch từ trước năm 2000.
Hướng dẫn viên tự do đã hình thành cùng quá trình mở cửa và phát triển ngành du lịch từ trước năm 2000 (hình ảnh chỉ có tính minh họa, không ám chỉ cá nhân trong hình cho bài viết).

Chính sách hỗ trợ khi đó đã nhìn thấy một thực tế: một bộ phận hướng dẫn viên không sống bằng hợp đồng lao động cố định.

Họ là lao động tự do của thị trường du lịch. Có thể nhận tour của doanh nghiệp này hôm nay, doanh nghiệp khác ngày mai. Có người chỉ làm vài ngày trong tháng, có người chỉ nhận tour quốc tế theo từng đoàn. Khi không có khách, họ không có việc và cũng không có thu nhập.

Cách vận hành này không phải sản phẩm của Covid-19. Hướng dẫn viên tự do đã hình thành cùng quá trình mở cửa và phát triển ngành du lịch từ trước năm 2000.

Nhưng khi đặt vào bài toán BHXH, sự linh hoạt ấy lại trở thành một nút thắt pháp lý.

Giữa năm nay, Công ty TNHH Du lịch One More Destination ở Hà Nội gửi câu hỏi đến BHXH thành phố Hà Nội về trường hợp các hướng dẫn viên tự do. Công ty cho biết thường hợp tác với hướng dẫn viên để thực hiện những tour phát sinh ngắn ngày, phổ biến một, hai ngày mỗi tour. Hai bên ký hợp đồng dịch vụ và thanh toán sau khi hoàn thành công việc.

Theo doanh nghiệp, các hướng dẫn viên này không thuộc biên chế, không làm việc thường xuyên, không hưởng lương cố định hàng tháng, không chấm công, không chịu sự quản lý, điều hành như lao động chính thức. Họ chủ động nhận hoặc từ chối tour và có thể đồng thời cộng tác với nhiều doanh nghiệp khác. Đây không phải tình huống cá biệt, mà phản ánh khá rõ cách ngành lữ hành đang vận hành.

Theo Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam, tính đến cuối 2025, cả nước có 44.733 thẻ hướng dẫn viên (HDV) du lịch đã được cấp và đang hoạt động, trong đó có 26.676 thẻ HDV quốc tế, 15.820 thẻ HDV nội địa, 2.237 thẻ HDV tại điểm.

Điểm đáng chú ý là câu trả lời của BHXH thành phố Hà Nội ngày 25/5/2026 không đưa ra một công thức riêng cho hướng dẫn viên tự do. Cơ quan này dẫn Luật BHXH 2024, theo đó người làm việc theo hợp đồng từ đủ một tháng trở lên thuộc diện BHXH bắt buộc, kể cả trường hợp hợp đồng mang tên khác nhưng thực chất có việc làm trả công, tiền lương và có sự quản lý, điều hành, giám sát của một bên.

Sau đó, cơ quan BHXH đề nghị doanh nghiệp cung cấp hồ sơ thực tế để phối hợp kiểm tra, rà soát và xác định đối tượng.

Câu trả lời ấy đúng về nguyên tắc pháp lý, nhưng đồng thời cho thấy khoảng trống mà doanh nghiệp đang đối mặt. Câu hỏi không chỉ là “có phải đóng hay không”, mà trước hết là xác định bản chất quan hệ giữa doanh nghiệp và hướng dẫn viên.

Một hướng dẫn viên nhận một tour hai ngày, không có mặt thường xuyên tại doanh nghiệp, không hưởng lương tháng, không chấm công, có quyền từ chối tour và cùng lúc nhận việc từ nhiều công ty thì quan hệ ấy được xác định như thế nào?

Nếu thực chất là quan hệ lao động, doanh nghiệp phải thực hiện nghĩa vụ BHXH. Luật BHXH mới cũng quy định trường hợp hợp đồng mang tên khác nhưng có nội dung thể hiện việc làm có trả công, tiền lương và sự quản lý, điều hành, giám sát thì vẫn thuộc diện tham gia.

Nhưng nếu đó thực sự là quan hệ dịch vụ độc lập, cách áp dụng lại khác. Vấn đề nằm ở ranh giới giữa hai loại quan hệ này. Với những tour phát sinh liên tục, người hướng dẫn làm việc cho nhiều doanh nghiệp, ranh giới ấy càng khó xác định bằng những tiêu chí hành chính đơn giản.

Luật BHXH cũng quy định người lao động thuộc một số nhóm nếu không hưởng tiền lương từ 14 ngày làm việc trở lên trong tháng thì không phải đóng BHXH tháng đó, trừ trường hợp có thỏa thuận khác. Quy định này giải quyết được một phần bài toán thời gian làm việc, nhưng chưa tự nó trả lời được câu hỏi quan trọng hơn: một người làm việc theo từng tour cho nhiều doanh nghiệp thì trách nhiệm BHXH được phân định thế nào?

Đây là điểm cần được hướng dẫn cụ thể hơn. Không thể vì khó quản lý mà bỏ qua quyền lợi BHXH của hướng dẫn viên. Nhưng cũng không thể chỉ bằng một mệnh lệnh hành chính mà biến mọi hợp đồng dịch vụ ngắn ngày thành quan hệ lao động.

Nếu cách làm cuối cùng là yêu cầu doanh nghiệp báo tăng, báo giảm liên tục theo từng tour, chi phí tuân thủ sẽ tăng mạnh. Một hướng dẫn viên có thể làm việc cho nhiều doanh nghiệp trong cùng tháng, thậm chí cùng một khoảng thời gian. Nếu mỗi doanh nghiệp đều phải xử lý một hồ sơ BHXH theo từng lần phát sinh, hệ thống sẽ vừa nặng thủ tục, vừa khó kiểm soát.

Doanh nghiệp nhỏ sẽ chịu sức ép lớn nhất. Ngành lữ hành vốn có biên lợi nhuận mỏng. Có những tour bán với giá chỉ vài trăm ngàn đồng, trong khi chi phí vận chuyển, vé tham quan, ăn uống, điều hành và hướng dẫn viên đã chiếm phần đáng kể. Doanh nghiệp phản ánh nếu phải gánh thêm các khoản truy thu hoặc nghĩa vụ BHXH phát sinh từ những tour ngắn ngày, áp lực tài chính sẽ không nhỏ, chưa kể chi phí giấy tờ và tuân thủ.

Nhưng đằng sau câu chuyện chi phí của doanh nghiệp còn có một vấn đề lớn hơn: quyền lợi của chính hướng dẫn viên.

Một nghề phụ thuộc vào mùa du lịch, lượng khách và số tour mà lại không có cơ chế an sinh phù hợp thì người chịu rủi ro cuối cùng vẫn là người lao động.

cần thiết kế cơ chế xác định rõ thế nào là hướng dẫn viên làm việc theo quan hệ lao động, thế nào là cung cấp dịch vụ độc lập
Cần thiết kế cơ chế xác định rõ thế nào là hướng dẫn viên làm việc theo quan hệ lao động, thế nào là cung cấp dịch vụ độc lập (hình ảnh chỉ có tính minh họa).

Covid-19 từng cho thấy điều đó. Khi tour biến mất, một bộ phận hướng dẫn viên gần như mất toàn bộ thu nhập. Khoản hỗ trợ 3,71 triệu đồng một lần khi ấy là một chiếc phao cần thiết, nhưng hỗ trợ khẩn cấp không thể thay thế một cơ chế BHXH bền vững.

Đã đến lúc nhìn bài toán này theo hướng khác. Thay vì chỉ hỏi doanh nghiệp có đóng hay không, cần thiết kế cơ chế xác định rõ thế nào là hướng dẫn viên làm việc theo quan hệ lao động, thế nào là cung cấp dịch vụ độc lập; trường hợp làm việc cho nhiều doanh nghiệp thì đơn vị nào chịu trách nhiệm; thời gian, tiền lương và căn cứ đóng được xác định ra sao.

Cơ quan quản lý du lịch và cơ quan BHXH cần ngồi lại với doanh nghiệp và chính đội ngũ hướng dẫn viên để xây dựng cách thực hiện.

Đây không phải đề nghị “nới” chính sách để doanh nghiệp né nghĩa vụ. Ngược lại, quy định rõ ràng sẽ giúp doanh nghiệp tuân thủ dễ hơn, cơ quan BHXH quản lý hiệu quả hơn và hướng dẫn viên được bảo vệ tốt hơn.

Luật đã thay đổi, thị trường cũng đã thay đổi, nhưng cách giải bài toán BHXH cho một nghề đặc thù dường như vẫn chưa thay đổi đủ nhanh.

Vướng cả chục năm qua mà vẫn còn vướng, có lẽ đã đến lúc không chỉ hỏi doanh nghiệp có làm đúng luật hay không. Cần hỏi thêm một câu khó hơn: luật đã được thiết kế đủ sát với thực tế của nghề hay chưa?

Tin bài khác
Khi bầu trời trở thành hạ tầng mới

Khi bầu trời trở thành hạ tầng mới

Kinh tế tầm thấp mở ra không gian tăng trưởng mới, nhưng lợi thế sẽ thuộc về địa phương xây dựng được thể chế, hệ sinh thái và hạ tầng UAV đồng bộ.
Thương mại điện tử không thể lớn lên bằng rác thải

Thương mại điện tử không thể lớn lên bằng rác thải

Thương mại điện tử đang tăng trưởng hơn 25% mỗi năm và trở thành động lực của kinh tế số, nhưng phía sau hàng triệu đơn hàng mỗi ngày là lượng bao bì nhựa, carton khổng lồ mà xã hội phải gánh chi phí xử lý. Đã đến lúc tăng trưởng phải đi cùng trách nhiệm môi trường.
Xe đá không rõ nguồn gốc ở Lào Cai và khoảng trống quản trị tài nguyên

Xe đá không rõ nguồn gốc ở Lào Cai và khoảng trống quản trị tài nguyên

Sáu tấn đá tự nhiên không có giấy tờ hợp pháp bị phát hiện trên một xe tải tại xã Yên Bình, tỉnh Lào Cai đã được xử lý theo quy định. Tuy nhiên, phía sau vụ việc không chỉ là hành vi vận chuyển khoáng sản trái quy định mà còn là những khoảng trống trong quản trị tài nguyên. Khi khoáng sản đã lên xe, đồng nghĩa trước đó đã tồn tại cả một chuỗi khai thác, thu gom, mua bán và vận chuyển cần được truy ngược để xử lý tận gốc.
Pin lưu trữ, mảnh ghép còn thiếu của điện xanh

Pin lưu trữ, mảnh ghép còn thiếu của điện xanh

Tổng công ty Điện lực Hà Nội đã triển khai hệ thống lưu trữ năng lượng bằng pin tại 5 trạm biến áp 110kV cùng kế hoạch đầu tư quy mô lớn của Tổng công ty Điện lực miền Bắc cho thấy, ngành điện đang chuyển từ tư duy chỉ phát triển nguồn điện sang tối ưu vận hành bằng lưu trữ năng lượng.
Thuế không phải “chìa khóa vạn năng” cho thị trường bất động sản

Thuế không phải “chìa khóa vạn năng” cho thị trường bất động sản

Có một điểm khá thú vị trong tư duy chính sách ở Việt Nam. Mỗi khi nền kinh tế xuất hiện một vấn đề cần điều chỉnh, giải pháp đầu tiên thường được nhắc đến là thuế.
Đừng đếm khách, hãy đong giá trị!

Đừng đếm khách, hãy đong giá trị!

Một phát biểu gần đây của Thủ tướng Lê Minh Hưng đặt ra câu hỏi đáng suy ngẫm: nếu khách quốc tế đến Việt Nam bằng máy bay của họ, ngủ khách sạn của họ, ăn trong hệ thống của họ, đi tour của họ và mua sắm trong chuỗi của họ, thì nền kinh tế Việt Nam thực sự giữ lại được bao nhiêu giá trị?
Đừng để trái sầu riêng bị “lủng” từ bên trong

Đừng để trái sầu riêng bị “lủng” từ bên trong

Trái sầu riêng đang kéo cả ngành rau quả bứt phá với kim ngạch kỷ lục. Nhưng đúng lúc cơ hội rộng mở, vụ án liên quan đến mua bán mã số vùng trồng và nhiều cán bộ cấp cao bị khởi tố lại gióng lên hồi chuông về một mối nguy lớn hơn mọi hàng rào kỹ thuật: sự mục ruỗng từ bên trong hay chính chúng ta làm hại nhau.
Khi hãng hàng không lên núi trồng rừng, bước xuống ruộng lúa

Khi hãng hàng không lên núi trồng rừng, bước xuống ruộng lúa

Với nhiều doanh nghiệp, trồng rừng vẫn được xem là hoạt động trách nhiệm xã hội (CSR). Nhưng với ngành hàng không, mỗi cánh rừng được phục hồi còn có thể trở thành một "hạ tầng carbon" mang giá trị kinh tế trong tương lai và dường như, đó là điều bắt buộc của các hãng hàng không nếu muốn bay các đường bay quốc tế.
Đừng chờ tai nạn tiếp theo!

Đừng chờ tai nạn tiếp theo!

Sau mỗi vụ tai nạn đường thủy trong ngành du lịch, chúng ta lại sửa sai, nhưng đã đến lúc phải sửa cả hệ thống.
Những bản sao giữa miền di sản

Những bản sao giữa miền di sản

Mỗi vùng đất đều có một câu chuyện chỉ mình mới kể được. Nếu những miền di sản, những danh thắng nổi tiếng dần được phủ lên bằng những hình hài vay mượn, điều mất đi không chỉ là cảnh quan, mà còn là bản sắc làm nên sức hấp dẫn của Việt Nam.
Ra biển lớn bằng vốn quốc tế

Ra biển lớn bằng vốn quốc tế

Một doanh nghiệp có thể bán hàng đi khắp thế giới, nhưng chỉ thật sự bước vào sân chơi toàn cầu khi huy động được vốn từ thế giới. Câu hỏi lớn hiện nay là vì sao doanh nghiệp Việt vẫn hiếm bóng trên các thị trường vốn quốc tế?

Kim cương mất giá hay niềm tin mất giá?

Khủng hoảng lớn nhất của thị trường kim cương những ngày qua không nằm ở viên đá, mà nằm ở tờ giấy chứng nhận. Khi niềm tin bị rạn nứt, giá trị của cả thị trường cũng lung lay.
Đừng để AI phơi bày điểm yếu doanh nghiệp Việt

Đừng để AI phơi bày điểm yếu doanh nghiệp Việt

Trí tuệ nhân tạo (AI) đang viết lại luật chơi của kinh doanh toàn cầu. Điều đáng lo với doanh nghiệp Việt không phải thiếu công nghệ, mà vẫn quản trị bằng kinh nghiệm trong khi đối thủ đã vận hành bằng dữ liệu, đổi mới sáng tạo và năng lực thích ứng.