![]() |
| Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm phát biểu tại phiên họp tổ chiều 8/4 |
Tại phiên thảo luận tổ chiều 8/4 về dự thảo Luật Thủ đô sửa đổi, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh Hà Nội cần một thiết chế pháp lý đủ mạnh để tháo gỡ các điểm nghẽn phát triển, nhưng đồng thời vẫn phải bảo đảm kỷ cương, kỷ luật và tính thống nhất của hệ thống pháp luật. Theo đó, nguyên tắc xuyên suốt là đẩy mạnh phân cấp, phân quyền, song phải gắn chặt với trách nhiệm giải trình và cơ chế kiểm soát quyền lực.
Thông điệp đáng chú ý được đưa ra là bài toán giãn dân khu vực phố cổ và nội đô lịch sử sẽ không thể giải quyết nếu các đô thị vệ tinh chưa thực sự trở thành nơi đáng sống. Nói cách khác, muốn người dân rời những căn gác xép chật chội, Hà Nội phải tạo ra các cực phát triển mới với chất lượng sống đủ hấp dẫn, từ nhà ở, trường học, bệnh viện đến công viên và giao thông công cộng.
Đây không chỉ là vấn đề quy hoạch dân cư, mà còn là bài toán kinh tế đô thị. Khi dân cư, dịch vụ và hoạt động sản xuất – kinh doanh được phân bổ lại hợp lý, áp lực lên hạ tầng khu trung tâm sẽ giảm, trong khi các không gian phát triển mới có thêm dư địa thu hút đầu tư, tạo việc làm và mở rộng thị trường cho doanh nghiệp.
Theo Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, một trong những điểm nghẽn lớn nhất của Hà Nội hiện nay là quy hoạch còn thiếu tầm nhìn dài hạn, hạ tầng triển khai chưa đồng bộ, đặc biệt là giao thông và thoát nước. Thực tế “xây dựng đến đâu, tắc đường đến đó” phản ánh rõ bất cập của cách phát triển phân tán theo từng dự án nhà ở, thay vì tổ chức không gian đô thị theo mô hình tổng thể.
Từ góc nhìn đó, yêu cầu phát triển các đô thị vệ tinh không còn là lựa chọn mang tính hỗ trợ, mà trở thành giải pháp trung tâm trong chiến lược tái cấu trúc Thủ đô. Các khu vực này cần được phát triển theo tiêu chuẩn hiện đại, đồng bộ về nhà ở xã hội, y tế, giáo dục, không gian xanh và hạ tầng giao thông công cộng như metro, đường sắt đô thị hay tàu điện trên cao. Chỉ khi các tiện ích thiết yếu được bảo đảm đầy đủ, quá trình dịch chuyển dân cư mới diễn ra tự nhiên và bền vững.
Với cộng đồng doanh nghiệp, định hướng này mở ra cơ hội đáng kể trong nhiều lĩnh vực. Bất động sản đô thị, xây dựng hạ tầng, bán lẻ, y tế, giáo dục, logistics và dịch vụ công nghệ đều có thể hưởng lợi nếu Hà Nội thúc đẩy mạnh mô hình đô thị vệ tinh theo hướng thực chất. Nói cách khác, giãn dân không chỉ là giải pháp xã hội, mà còn có thể trở thành một động lực tăng trưởng mới nếu được triển khai bằng tư duy thị trường và quản trị hiện đại.
Bên cạnh câu chuyện giãn dân, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm cũng nhấn mạnh một yêu cầu quan trọng: Luật Thủ đô sửa đổi cần chuyển mạnh từ tư duy quản lý sang tư duy kiến tạo và quản trị phát triển. Luật nên tập trung vào các nguyên tắc khung, tạo không gian thể chế để Hà Nội chủ động thiết kế, thử nghiệm và triển khai những chính sách phù hợp với đặc thù của mình.
Tuy nhiên, việc trao cơ chế đặc thù không thể đồng nghĩa với nới lỏng kỷ cương. Quan điểm được nhấn mạnh là giao quyền phải đi liền với điều kiện thực hiện, năng lực thực thi và nguồn lực tài chính. Nếu chỉ phân quyền về mặt hình thức, trong khi thiếu nguồn lực và cơ chế giám sát, rủi ro trong quản lý và tổ chức thực hiện sẽ rất lớn.
Đáng chú ý, đối với các cơ chế thí điểm khác với quy định hiện hành, yêu cầu đặt ra là phải xác định rõ phạm vi, chỉ áp dụng với lĩnh vực thực sự đặc thù, có đánh giá đầy đủ và kiểm soát chặt chẽ. Hà Nội được nhìn nhận là nơi có lợi thế về nhân lực chất lượng cao, hệ thống nghiên cứu và tiềm năng đổi mới sáng tạo, nhưng mọi thử nghiệm thể chế đều phải đi kèm ràng buộc trách nhiệm và kiểm soát rủi ro.
Phát biểu này cho thấy tư duy mới trong xây dựng luật không chỉ dừng ở việc “xin thêm cơ chế”, mà là thiết kế một mô hình quản trị đô thị có khả năng tạo ra kết quả vượt trội, đồng thời minh bạch và có thể kiểm chứng.
Luật Thủ đô sửa đổi phải mở đường cho mô hình phát triển mới
Một điểm nhấn khác trong thảo luận là yêu cầu đặt sự phát triển của Hà Nội trong mối liên kết chặt chẽ với vùng Thủ đô và các địa phương lân cận. Theo Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, nhiều dự án hạ tầng lớn như các tuyến vành đai hay sân bay không chỉ nằm trong địa giới hành chính của Hà Nội, mà còn gắn với các địa phương xung quanh. Bởi vậy, nếu thiếu cơ chế phối hợp hiệu quả về quy hoạch và nguồn lực, các mục tiêu phát triển của Thủ đô sẽ khó đạt được.
Đây là vấn đề đặc biệt quan trọng với giới đầu tư và doanh nghiệp. Một đô thị trung tâm muốn vận hành hiệu quả không thể tồn tại tách biệt khỏi hệ sinh thái vùng. Chuỗi cung ứng, mạng lưới lao động, giao thông hàng hóa, dịch vụ hậu cần và không gian công nghiệp đều cần được tổ chức ở cấp độ liên vùng. Vì vậy, sửa Luật Thủ đô không chỉ là sửa một đạo luật cho riêng Hà Nội, mà còn là bước đi có ý nghĩa với cả cấu trúc tăng trưởng của miền Bắc.
Tại phiên thảo luận, đại biểu Trịnh Xuân An cũng lưu ý việc sửa đổi Luật Thủ đô cần đặt trong tổng thể hệ thống pháp luật hiện hành, nhất là khi nhiều luật và nghị quyết đã được ban hành với các cơ chế vượt trội. Theo ông, cơ quan soạn thảo cần rà soát kỹ để tránh chồng chéo, bảo đảm thống nhất chính sách và hạn chế xung đột pháp lý trong quá trình triển khai.
Đại biểu cũng cho rằng dự thảo hiện chưa thể hiện đầy đủ nội dung về quốc phòng, an ninh – yếu tố mang tính đặc thù của Thủ đô. Ngoài ra, các cơ chế về nhà ở, cải tạo đô thị, không gian ngầm và không gian tầm cao cũng cần được quy định rõ hơn để tạo nền tảng pháp lý đủ mạnh cho tổ chức thực hiện.
Nhìn rộng hơn, những góp ý này cho thấy sửa Luật Thủ đô không đơn thuần là thêm ưu đãi hay nới cơ chế, mà là bài toán thiết kế một bộ khung pháp lý đủ linh hoạt để Hà Nội bứt phá, song vẫn đủ chặt chẽ để bảo đảm tính minh bạch, thống nhất và khả thi.