Một hộ kinh doanh bán hàng giả không chỉ đối mặt với nguy cơ bị xử phạt hành chính. Khi đủ căn cứ, hành vi này có thể chuyển sang trách nhiệm hình sự.
Ngày 8/9, Tòa án nhân dân Khu vực 2 - Hà Nội dự kiến mở phiên tòa xét xử sơ thẩm Nguyễn Đình Quý (sinh năm 1996, trú tại xã Tây Phương, Hà Nội) về tội “Xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp” theo khoản 1 Điều 226 Bộ luật Hình sự.
Vụ án bắt đầu từ một cuộc kiểm tra tại Cửa hàng Copsneaker - Hộ kinh doanh thời trang Đình Quý, số 161 phố Chùa Láng, phường Láng, Hà Nội vào ngày 5/1/2026.
Công an phường Láng phối hợp Đội Quản lý thị trường số 4 phát hiện 458 đôi giày mang nhãn hiệu Nike và Adidas, tổng trị giá hàng hóa hơn 340 triệu đồng. Toàn bộ số hàng không có hóa đơn, chứng từ và được xác định là hàng hóa giả mạo các nhãn hiệu Nike, Adidas đã được bảo hộ tại Việt Nam.
Bán hàng giả trên cả cửa hàng lẫn mạng xã hội
Theo cáo trạng, Quý bắt đầu kinh doanh giày từ tháng 7/2024. Nguồn hàng được tìm kiếm thông qua các hội nhóm trên Facebook. Quý đặt hàng, người bán chuyển hàng đến và hai bên chủ yếu liên hệ qua mạng xã hội.
![]() |
| Qua kiểm tra hộ kinh doanh thời trang Đình Quý (số 161 phố Chùa Láng, phường Láng), lực lượng chức năng phát hiện tại cơ sở đang kinh doanh số lượng lớn giày mang nhãn hiệu Nike và Adidas, gồm: 382 đôi Nike Air Jordan 1 Low, 8 đôi Nike Air Jordan 1 High, 32 đôi Nike Air Jordan 4, 22 đôi Nike Air Force 1 và 14 đôi Adidas Samba (Ảnh minh họa). |
Hoạt động kinh doanh được tổ chức tương đối bài bản. Quý thuê 3 nhân viên bán thời gian, trực tiếp quản lý cửa hàng, quảng cáo, trao đổi với khách hàng; nhân viên thực hiện đóng gói, bán hàng, sắp xếp hàng hóa và giao cho đơn vị vận chuyển.
Ngoài bán trực tiếp, Quý còn quảng cáo và bán giày trên TikTok với tài khoản “copsneaker” và website Copsneaker.vn.
Điểm đáng chú ý là Quý thừa nhận biết rõ số giày Nike, Adidas không phải hàng chính hãng. Khi bán, Quý giới thiệu đây là hàng “copy 1:1”, “hàng fake chất lượng cao”, có giá thấp hơn hàng chính hãng khoảng 2-3 lần.
Quý còn niêm yết giá cao trên website rồi thực hiện khuyến mãi, giảm giá để thu hút khách hàng. Sau khi trừ chi phí quảng cáo, thuê cửa hàng, nhân viên và vận chuyển, Quý khai thu lợi khoảng 100 triệu đồng.
Những dữ kiện này cho thấy hoạt động kinh doanh không chỉ dừng ở việc sở hữu, lưu giữ hàng hóa mà đã được tổ chức thành một kênh bán hàng có quảng cáo, tiếp thị và phân phối tới khách hàng.
Từng bị xử phạt nhưng vẫn tiếp tục vi kinh doanh
Một chi tiết đáng chú ý khác nằm ở tiền sử xử lý hành chính.
Theo cáo trạng, năm 2024, Nguyễn Đình Quý từng bị Đội Quản lý thị trường số 4, Cục Quản lý thị trường thành phố Hà Nội xử phạt hành chính về hành vi buôn bán hàng hóa giả mạo nhãn hiệu.
Sau đó, Quý vẫn tiếp tục hoạt động kinh doanh và đến tháng 1/2026 bị phát hiện số lượng lớn giày giả Nike, Adidas.
Trong quá trình điều tra, bị cáo tự nguyện nộp lại 20 triệu đồng.
Phiên tòa sắp tới sẽ là nơi các cơ quan tiến hành tố tụng xem xét toàn bộ hành vi và các căn cứ liên quan để quyết định trách nhiệm hình sự của bị cáo theo quy định pháp luật.
Từ vụ việc này, ranh giới pháp lý đối với hoạt động kinh doanh hàng hóa giả mạo nhãn hiệu một lần nữa được đặt ra khá rõ: việc bán hàng trên mạng xã hội, website hay tại cửa hàng đều không làm thay đổi bản chất hành vi nếu hàng hóa xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp đã được bảo hộ.
Đối với các hộ kinh doanh và người bán hàng trực tuyến, việc kiểm tra nguồn gốc, chứng từ và tính hợp pháp của nhãn hiệu không còn là vấn đề có thể xem nhẹ. Đặc biệt, việc biết rõ hàng hóa là hàng giả nhưng vẫn quảng cáo, tiếp thị và bán cho khách hàng có thể kéo theo những hậu quả pháp lý nghiêm trọng hơn nhiều so với một vi phạm thương mại thông thường.