Thứ hai 27/07/2026 15:11
Hotline: 024.355.63.010
Doanh nhân toàn cầu

Tỷ phú Nhậm Chính Phi: Khi ông chủ nuôi quân mà quên khoán, đến rác nhân viên cũng đổ lên đầu mình

Không ít doanh nghiệp Việt đang chết dần vì một căn bệnh không tên, đó là trả lương cho sự có mặt, chứ không trả lương cho kết quả. Và câu nói của tỷ phú Nhậm Chính Phi, người đứng sau đế chế Huawei, đang khiến nhiều ông chủ giật mình nhìn lại chính công ty mình.

Có một câu nói lan truyền trong giới kinh doanh mấy năm gần đây, ngắn gọn nhưng đủ làm nhiều người chủ doanh nghiệp mất ngủ: "Nuôi nhân viên mà không biết khoán thì đến rác họ cũng đổ lên đầu bạn".

Người nói ra câu này là Doanh nhân Nhậm Chính Phi, nhà sáng lập Huawei, người đã đưa một công ty khởi nghiệp từ vốn vay 21.000 nhân dân tệ trở thành tập đoàn công nghệ đối trọng với cả phương Tây. Câu nói nghe qua có vẻ cay nghiệt, nhưng nếu bình tĩnh ngẫm lại, nó chạm đúng vào nỗi đau mà rất nhiều chủ doanh nghiệp Việt Nam đang âm thầm gánh chịu: nuôi một đội ngũ đông, trả lương đều đặn, nhưng đổi lại là sự trì trệ, đổ lỗi, và vô cảm với sống còn của chính công ty.

Tỷ phú Nhậm Chính Phi: Khi ông chủ nuôi quân mà quên khoán, đến rác nhân viên cũng đổ lên đầu mình
Nhậm Chính Phi (Ren Zhengfei), nhà sáng lập Huawei, nổi tiếng với triết lý quản trị lấy kết quả làm trung tâm và xây dựng văn hóa "bầy sói" trong doanh nghiệp.

Nếu một ngày Nhậm Chính Phi ngồi vào ghế giám đốc công ty bạn, thử hình dung xem, nếu ông tiếp quản công ty bạn từ ngày mai, việc đầu tiên ông làm sẽ không phải là sa thải hàng loạt hay vẽ lại sơ đồ tổ chức. Việc đầu tiên, có lẽ, là xóa bỏ hẳn cái văn hóa "đi làm chấm công, cuối tháng nhận lương" đã ăn sâu bám rễ, và thay vào đó bằng một thứ triệt để hơn: cơ chế khoán toàn diện.

Đây chính xác là điều đã xảy ra ở Huawei nhiều năm trước, khi công ty này mạnh tay loại bỏ tới một nửa số nhân sự bị xem là "làm cho có", để đổi lấy doanh thu tăng gấp ba và một đội ngũ được ví như bầy sói, luôn đói, luôn săn, và không bao giờ chịu đứng yên.

Cách làm của họ nằm gọn trong ba nguyên tắc

Thứ nhất, công ty mua kết quả, không mua giờ ngồi. Ở Huawei, không có khái niệm "đi làm đủ giờ là xong việc". Người ta không trả tiền cho việc bạn có mặt ở văn phòng tám tiếng mỗi ngày, người ta trả tiền cho những gì bạn mang về. Nếu suốt hai tháng liền không tạo ra kết quả nào đáng kể, bạn mất chỗ ngồi. Không có ngoại lệ cho ai, dù là người cũ hay người mới, dù chức vụ cao hay thấp.

Nghe có vẻ khắc nghiệt, nhưng chính điều đó buộc mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với sự tồn tại của mình trong công ty, thay vì núp sau tấm khiên vô hình mang tên "tôi vẫn đi làm đều".

Thứ hai, chia phần thưởng phải đủ khiến người ta thèm. Một nhân viên lương cứng 10 triệu mỗi tháng thường sẽ làm việc theo kiểu vừa đủ, không hơn không kém. Nhưng Huawei chọn cách ngược lại, lương cứng chỉ 3 triệu, còn nếu vượt chỉ tiêu 150%, con số cuối tháng có thể lên tới 30 triệu.

Khoảng cách quá lớn giữa làm cho xong và làm hết mình chính là thứ đánh thẳng vào bản năng con người. Không cần hô hào đạo đức làm việc, chỉ cần một phép toán đủ sòng phẳng, sự lười biếng tự nó biến mất.

Thứ ba, để quản lý tự tiêu tiền như tiêu tiền của chính mình. Giao cho một trưởng phòng 100 triệu để chạy chiến dịch. Nếu họ làm tốt mà chỉ tốn 70 triệu, 30 triệu dư ra sẽ được chia thẳng cho cả đội. Nhưng nếu tiêu tới 150 triệu mới xong việc, phần vượt đó, chính trưởng phòng phải tự bỏ tiền túi ra bù.

Chỉ cần một quy tắc nhỏ như vậy, người quản lý sẽ bắt đầu biết xót từng đồng ngân sách còn hơn cả ông chủ, vì lúc này, đó thực sự là tiền của họ, không phải tiền của ai khác.

Đội ngũ kỹ sư Huawei làm việc tại trung tâm nghiên cứu và phát triển (R&D), lĩnh vực được Huawei đầu tư hàng chục tỷ USD mỗi năm nhằm duy trì năng lực đổi mới công nghệ.
Đội ngũ kỹ sư Huawei làm việc tại trung tâm nghiên cứu và phát triển (R&D), lĩnh vực được Huawei đầu tư hàng chục tỷ USD mỗi năm nhằm duy trì năng lực đổi mới công nghệ.

Ba mươi năm để “rèn một bầy sói”

Nhậm Chính Phi mất ba mươi năm và hàng chục tỷ đô la để xây dựng nên bộ máy vận hành đó ở Huawei. Không phải doanh nghiệp nào cũng có đủ thời gian, đủ tiền, và đủ những cú ngã đau để tự mình rút ra bài học tương tự. Trong đó, ngoài công cụ khoán mục tiêu lớn OKR (Objectives and Key Results, tạm dịch: Mục tiêu và Kết quả then chốt), còn có bốn mảnh ghép khác, mỗi mảnh giải quyết một nỗi đau rất riêng của người làm chủ.

Cái đau đầu tiên là chuyện đánh giá nhân viên theo cảm tính. Rất nhiều ông chủ vẫn đang chấm điểm nhân viên bằng cảm nhận: thấy ai chăm chỉ, nói năng dễ nghe thì cho là làm tốt, ai lầm lì ít nói thì mặc định là chưa cố gắng.

Cách làm này vừa bất công, vừa khiến người giỏi thật sự chán nản vì công sức của họ không được đo bằng con số mà bằng cảm giác của sếp.

Mỗi vị trí, từ sales, marketing, sản xuất, đến chăm sóc khách hàng, đều có một bộ chỉ số riêng, cụ thể đến mức không còn chỗ để cãi. Một nhân viên kinh doanh không còn được đánh giá qua việc "có vẻ chăm", mà qua số cuộc gọi thực hiện, tỷ lệ chốt đơn, giá trị đơn hàng trung bình, tốc độ phản hồi khách. Khi kết quả được lượng hóa rõ ràng như vậy, người làm tốt không cần phải nịnh sếp mới được ghi nhận, và người làm chưa tốt cũng không còn chỗ để đổ thừa hoàn cảnh.

Cái đau thứ hai là chuyện sếp phải ôm việc, đi đâu cũng lo công ty chạy sai đường vì không có mình đứng canh. PDCA chính là công cụ để giải quyết vòng lặp này. Thay vì làm xong việc rồi thôi, mỗi quy trình trong công ty được thiết kế chạy theo bốn bước lặp lại liên tục, đó là lên kế hoạch rõ ràng, triển khai đúng như đã lên, kiểm tra lại xem kết quả có khớp với mục tiêu hay không, và cuối cùng là điều chỉnh những chỗ chưa ổn trước khi bước vào chu kỳ mới.

Khi quy trình được khoán theo vòng lặp này, công việc không còn phụ thuộc vào trí nhớ hay thói quen của từng cá nhân, mà chạy theo một đường ray đã được thiết kế sẵn. Sếp không cần đứng cạnh nhắc từng việc nhỏ, vì bản thân quy trình đã tự phát hiện ra chỗ sai và tự sửa trước khi nó kịp lan rộng thành hậu quả lớn.

Cái đau thứ ba là tình trạng đùn đẩy trách nhiệm mỗi khi có vấn đề xảy ra. Dự án trễ tiến độ, ai cũng có lý do, và cuối cùng người duy nhất phải đứng ra chịu trách nhiệm lại là sếp. KPI (Key Performance Indicator, tạm dịch: Chỉ số đo lường hiệu quả công việc), được sinh ra để chấm dứt thói quen này.

Sau mỗi giai đoạn làm việc, cả đội ngồi lại với nhau và tự trả lời ba câu hỏi thẳng thắn: điều gì đã làm tốt và nên giữ lại, điều gì đang là vấn đề cần thẳng thắn nhìn nhận, và bước tiếp theo cụ thể là gì để không lặp lại sai lầm cũ.

Khuôn viên trụ sở Huawei tại Thâm Quyến (Trung Quốc), nơi điều hành một trong những tập đoàn công nghệ và viễn thông lớn nhất thế giới với hơn 200.000 nhân viên.
Khuôn viên trụ sở Huawei tại Thâm Quyến (Trung Quốc), nơi điều hành một trong những tập đoàn công nghệ và viễn thông lớn nhất thế giới với hơn 200.000 nhân viên.

Điều đặc biệt là chính đội ngũ tự mổ xẻ vấn đề của mình, không phải sếp đứng ra phán xét. Khi con người tự nhận ra vấn đề bằng chính lời của mình, họ có xu hướng chịu trách nhiệm và sửa sai một cách tự nguyện hơn nhiều so với việc bị cấp trên chỉ tay vào lỗi.

Và cái đau cuối cùng, có lẽ là dai dẳng nhất, đó là công ty nào cũng có một vài người giỏi vượt trội, nhưng khi người đó nghỉ việc, cả một mảng công việc gần như sụp đổ vì không ai được truyền lại kinh nghiệm. OJT (On-the-Job Training, tạm dịch: Đào tạo ngay tại nơi làm việc) chính là lời giải cho bài toán này.

Thay vì để kinh nghiệm nằm im trong đầu một vài cá nhân xuất sắc, phương pháp này biến việc kèm cặp ngay tại nơi làm việc thành một quy trình bắt buộc, người giỏi trực tiếp cầm tay chỉ việc cho người mới ngay trong quá trình làm việc thật, chứ không phải ngồi lớp học lý thuyết suông.

Qua thời gian, kỹ năng và kinh nghiệm của một vài ngôi sao trong công ty dần được nhân bản ra cả một đội ngũ, biến tài sản cá nhân thành tài sản chung, để công ty không còn sống dở chết dở mỗi khi người giỏi nhất quyết định ra đi.

Không ai có thể thuê được một Nhậm Chính Phi thứ hai. Nhưng bất kỳ ai cũng có thể sở hữu bộ công cụ đã tạo ra bầy sói của ông, và bắt đầu thay đổi từ hôm nay, trước khi công ty mình biến thành nơi mà nhân viên chỉ còn biết đổ lỗi, chứ không còn ai chịu trách nhiệm.

Tính đến năm 2026, Nhậm Chính Phi vẫn là một trong những doanh nhân có ảnh hưởng nhất ngành công nghệ toàn cầu. Tuy nhiên, do Huawei áp dụng mô hình sở hữu đặc biệt với cổ phần chủ yếu thuộc về chương trình sở hữu của nhân viên (Employee Shareholding Scheme), ông hiện trực tiếp nắm khoảng 0,7% cổ phần Huawei.

Tin bài khác
Từ chối các hợp đồng béo bở với chính phủ, Dario Amodei vẫn xây Anthropic thành hàng trăm tỷ USD

Từ chối các hợp đồng béo bở với chính phủ, Dario Amodei vẫn xây Anthropic thành hàng trăm tỷ USD

Tháng 3 năm 2026, Lầu Năm Góc gõ cửa Anthropic với một yêu cầu mà hầu hết công ty công nghệ tầm cỡ sẽ không bao giờ từ chối, đó là mở cửa hạ tầng AI Claude cho các hệ thống giám sát và vũ khí của quân đội Mỹ. Dario Amodei từ chối. Không phải vì áp lực dư luận, không phải vì sợ hệ lụy pháp lý, mà vì đó là ranh giới "đạo đức kinh doanh" mà ông đã vạch ra từ ngày đầu tiên thành lập Anthropic năm 2021.
Radha Vembu: Nữ tỷ phú tự thân giàu nhất Ấn độ với 100 triệu người dùng email doanh nghiệp toàn cầu

Radha Vembu: Nữ tỷ phú tự thân giàu nhất Ấn độ với 100 triệu người dùng email doanh nghiệp toàn cầu

Theo danh sách Hurun India Women Leaders 2025, Radha Vembu là người phụ nữ tự thân giàu nhất Ấn Độ với tài sản 55.300 crore rupee, tức hơn 6,6 tỷ USD. Nhưng nếu độc giả tìm kiếm tên bà trên mạng, kết quả trả về rất ít bức ảnh, không có bài phỏng vấn dài, không có sân khấu TED Talk, không có tài khoản mạng xã hội cá nhân nào đáng kể. Đó không phải sự khiêm tốn bề ngoài mà là lối sống kín tiếng của người phụ nữ đang kiểm soát phần lớn cổ phần của một trong những công ty phần mềm thành công nhất thế giới.
Takemitsu Takizaki: CEO Keyence phá sản hai lần trước khi thành doanh nghiệp 19 tỷ USD với biên lợi nhuận phi thường

Takemitsu Takizaki: CEO Keyence phá sản hai lần trước khi thành doanh nghiệp 19 tỷ USD với biên lợi nhuận phi thường

Có một con số trong báo cáo tài chính của Keyence mà nhiều nhà phân tích công nghiệp khi nhìn vào lần đầu thường kiểm tra lại vì nghĩ mình nhìn nhầm. Biên lợi nhuận hoạt động hơn 51% trong năm tài chính 2025, trên doanh thu 7,088 tỷ USD.
Tỷ phú Antonia Margaret Ax:son Johnson - Người phụ nữ 82 tuổi điều hành đế chế 153 năm tuổi

Tỷ phú Antonia Margaret Ax:son Johnson - Người phụ nữ 82 tuổi điều hành đế chế 153 năm tuổi

Năm 1873, một nam doanh nhân người Thụy Điển tên Axel Johnson thành lập một công ty thương mại nhỏ tại Stockholm. Ông không biết rằng một trăm năm mươi ba năm sau, đứa chắt gái của mình sẽ vẫn đang điều hành đế chế ấy, vẫn giữ nguyên cấu trúc sở hữu tư nhân hoàn toàn, vẫn không lên sàn chứng khoán, và tài sản của gia đình vẫn tiếp tục tăng lên đến mức 12,9 tỷ USD vào năm 2026.
Melker Schörling: Bí quyết đầu tư giúp con trai nông dân Thụy Điển xây dựng đế chế tỷ USD

Melker Schörling: Bí quyết đầu tư giúp con trai nông dân Thụy Điển xây dựng đế chế tỷ USD

Melker Schörling xây dựng đế chế đầu tư gần 10 tỷ USD bằng chiến lược nắm giữ dài hạn tại các doanh nghiệp công nghiệp hàng đầu Bắc Âu.
Nithin Kamath: Tỷ phú qua cơn đột quỵ, phá vỡ độc quyền môi giới chứng khoán Ấn Độ chỉ bằng phí 20 rupee

Nithin Kamath: Tỷ phú qua cơn đột quỵ, phá vỡ độc quyền môi giới chứng khoán Ấn Độ chỉ bằng phí 20 rupee

Năm 2024, Nithin Kamath đăng lên mạng xã hội một bài viết mà không ai trong giới tỷ phú công nghệ Ấn Độ từng làm trước đó. Ông không thông báo về một thương vụ đầu tư mới, không chia sẻ bức ảnh chụp tại hội nghị danh giá, không viết về tầm nhìn kinh doanh cho thập kỷ tới. Ông viết rằng mình vừa trải qua một cơn đột quỵ nhẹ, do tập thể dục quá mức, kiệt sức tích lũy và nỗi đau mất cha trong thời gian ngắn trước đó cộng lại. Không có lời lẽ hoa mỹ, không cố gắng kiểm soát hình ảnh. Chỉ là sự thật về một con người đang đứng ở đỉnh cao sự nghiệp nhưng cũng đang ở giới hạn của cơ thể mình. Khoảnh khắc đó, theo nhiều nghĩa, phản ánh chính xác con người đã xây dựng nên Zerodha, một người không giỏi đánh bóng bề ngoài nhưng lại rất giỏi làm những thứ đúng thực chất.
Luciano Hang: Người từng không đọc được sách trở thành tỷ phú chuỗi 176 siêu thị

Luciano Hang: Người từng không đọc được sách trở thành tỷ phú chuỗi 176 siêu thị

Trong thế giới bán lẻ toàn cầu đang chạy đua với thương mại điện tử, thuật toán và giao hàng trong vòng hai giờ, có một người đàn ông Brazil kiên quyết làm ngược lại tất cả và trở thành tỷ phú vì điều đó. Luciano Hang không xây ứng dụng, không tối ưu hóa kho hàng tự động hay thuê đội ngũ kỹ sư dữ liệu. Ông xây những siêu thị khổng lồ với tượng Nữ thần Tự do thu nhỏ đặt ngay trước cửa vào, rồi lặp lại mô hình đó 176 lần trên khắp Brazil.
Doanh nhân Würth: Tỷ phú bán ốc vít nhiều nhất thế giới với tập đoàn có tài sản hơn 40 tỷ USD

Doanh nhân Würth: Tỷ phú bán ốc vít nhiều nhất thế giới với tập đoàn có tài sản hơn 40 tỷ USD

Năm 1954, một chàng trai mười chín tuổi ở Künzelsau, Đức nhận lại công ty từ tay cha sau khi ông mất, một cơ sở buôn ốc vít nhỏ với đúng hai nhân viên. Reinhold Würth không có bằng đại học, không có vốn lớn và không có kế hoạch kinh doanh hoành tráng.
Yasumitsu Shigeta: Người mất 40 tỷ USD trong một năm và tái sinh hiếm thấy nhất lịch sử

Yasumitsu Shigeta: Người mất 40 tỷ USD trong một năm và tái sinh hiếm thấy nhất lịch sử

Trong lịch sử kinh doanh thế giới, có vô số câu chuyện về người từ tay trắng trở thành tỷ phú. Nhưng câu chuyện của Yasumitsu Shigeta hiếm hơn và khó hơn rất nhiều. Đó là người từng có tất cả rồi mất gần như tất cả, và sau đó xây lại bằng cách làm ngược hoàn toàn với những gì đã khiến ông nổi tiếng lúc đầu.
Mike Adenuga: Lái taxi ở New York để trang trả học phí và trở thành tỷ phú Nigeria phá vỡ độc quyền viễn thông của châu lục

Mike Adenuga: Lái taxi ở New York để trang trả học phí và trở thành tỷ phú Nigeria phá vỡ độc quyền viễn thông của châu lục

Ở tuổi đôi mươi, khi nhiều người cùng thế hệ đang loay hoay tìm hướng đi cho cuộc đời, Mike Adenuga ngồi sau vô lăng một chiếc taxi ở New York để kiếm tiền trả học phí MBA tại Pace University. Không phải vì gia đình quá nghèo, không phải vì thiếu lựa chọn, mà vì ông muốn tự lo cho chính mình trên một mảnh đất xa lạ, tự học cách sống bằng đôi tay trước khi học cách kinh doanh bằng bộ óc.
Ilkka Paananen: Tỷ phú Phần Lan và cách quản trị mà mọi công ty mơ ước nhưng chưa ai sao chép được

Ilkka Paananen: Tỷ phú Phần Lan và cách quản trị mà mọi công ty mơ ước nhưng chưa ai sao chép được

Tháng 2 năm 2026, Ilkka Paananen ngồi viết bài blog thường niên của mình, thứ mà cộng đồng game mobile toàn cầu gọi không chính thức là Ilkka's Long Text, một truyền thống kỳ lạ của CEO một công ty trị giá nhiều tỷ đô không làm họp báo, không thuê PR, mà chỉ ngồi viết thẳng cho cả thế giới đọc những gì Supercell đang nghĩ, đang lo và đang làm.
Masahiro Miki: Cựu võ sĩ quyền Anh giàu lên từ những đôi giày Mỹ nhập khẩu

Masahiro Miki: Cựu võ sĩ quyền Anh giàu lên từ những đôi giày Mỹ nhập khẩu

Năm 1985, tại Tokyo, Masahiro Miki thành lập một công ty thương mại nhỏ nhập khẩu giày và quần áo cũ từ Mỹ. Không phải giày mới, không phải thương hiệu nổi tiếng, chỉ là những đôi giày đã qua sử dụng mà thị trường Nhật Bản thời đó đang có nhu cầu vì xu hướng sử dụng và sưu tầm giày thể thao bắt đầu phát triển mạnh trong giới trẻ.
Abdulsamad Rabiu: Người đàn ông giàu thứ hai châu Phi bằng cách bán hàng cho 220 triệu người Nigeria

Abdulsamad Rabiu: Người đàn ông giàu thứ hai châu Phi bằng cách bán hàng cho 220 triệu người Nigeria

Abdulsamad Rabiu làm giàu bằng cách cung cấp những thứ mà 220 triệu người Nigeria cần mỗi ngày và không thể thiếu, đó là xi măng để xây nhà, đường để nấu ăn và mì sợi để ăn sáng. Triết lý ấy nghe đơn giản đến mức bình thường, nhưng kết quả lại phi thường đến mức khiến cả châu Phi phải nhìn lại.
Harsh Goenka: Doanh nhân Ấn Độ vượt qua cái bóng lớn của người cha tỷ phú vĩ đại

Harsh Goenka: Doanh nhân Ấn Độ vượt qua cái bóng lớn của người cha tỷ phú vĩ đại

Có một câu chuyện mà Harsh Goenka kể đi kể lại và dường như không bao giờ thấy đủ để kể, đó là ngày cha ông, nhà công nghiệp huyền thoại R.P. Goenka, quyết định chia đôi đế chế RPG giữa hai người con trai. Harsh không được thông báo qua một cuộc gặp trang trọng hay một bữa tối gia đình. Ông nhận được một bản fax trong khi đang nghỉ hè tại một ngôi làng yên tĩnh ở Thụy Sĩ. Không lời giải thích, không cuộc điện thoại trước, chỉ là một văn bản ngắn thay đổi hoàn toàn cuộc đời ông. Harsh cùng em trai Sanjiv đều phản đối quyết định này, nhưng cha họ đã quyết.
Carlos Wizard Martins: Con trai tài xế xe tải và bí quyết xây hệ thống nhượng quyền giáo dục lớn nhất Brazil

Carlos Wizard Martins: Con trai tài xế xe tải và bí quyết xây hệ thống nhượng quyền giáo dục lớn nhất Brazil

Một câu chuyện về phép màu không đến từ tài sản thừa kế hay may mắn địa lý, mà đến từ một đứa bé nghèo ở Curitiba, Brazil, lần đầu tiên học tiếng Anh từ những người truyền giáo Mormon khi mới mười ba tuổi, rồi từ đó thay đổi cả cuộc đời mình và hàng triệu người Brazil khác theo một cách không ai nghĩ tới trước đó.