Thứ năm 10/09/2026 19:51
Hotline: 024.355.63.010
Email: banbientap.dnhn@gmail.com
Doanh nhân toàn cầu

Tỷ phú Nhậm Chính Phi: Khi ông chủ nuôi quân mà quên khoán, đến rác nhân viên cũng đổ lên đầu mình

Không ít doanh nghiệp Việt đang chết dần vì một căn bệnh không tên, đó là trả lương cho sự có mặt, chứ không trả lương cho kết quả. Và câu nói của tỷ phú Nhậm Chính Phi, người đứng sau đế chế Huawei, đang khiến nhiều ông chủ giật mình nhìn lại chính công ty mình.

Có một câu nói lan truyền trong giới kinh doanh mấy năm gần đây, ngắn gọn nhưng đủ làm nhiều người chủ doanh nghiệp mất ngủ: "Nuôi nhân viên mà không biết khoán thì đến rác họ cũng đổ lên đầu bạn".

Người nói ra câu này là Doanh nhân Nhậm Chính Phi, nhà sáng lập Huawei, người đã đưa một công ty khởi nghiệp từ vốn vay 21.000 nhân dân tệ trở thành tập đoàn công nghệ đối trọng với cả phương Tây. Câu nói nghe qua có vẻ cay nghiệt, nhưng nếu bình tĩnh ngẫm lại, nó chạm đúng vào nỗi đau mà rất nhiều chủ doanh nghiệp Việt Nam đang âm thầm gánh chịu: nuôi một đội ngũ đông, trả lương đều đặn, nhưng đổi lại là sự trì trệ, đổ lỗi, và vô cảm với sống còn của chính công ty.

Tỷ phú Nhậm Chính Phi: Khi ông chủ nuôi quân mà quên khoán, đến rác nhân viên cũng đổ lên đầu mình
Nhậm Chính Phi (Ren Zhengfei), nhà sáng lập Huawei, nổi tiếng với triết lý quản trị lấy kết quả làm trung tâm và xây dựng văn hóa "bầy sói" trong doanh nghiệp.

Nếu một ngày Nhậm Chính Phi ngồi vào ghế giám đốc công ty bạn, thử hình dung xem, nếu ông tiếp quản công ty bạn từ ngày mai, việc đầu tiên ông làm sẽ không phải là sa thải hàng loạt hay vẽ lại sơ đồ tổ chức. Việc đầu tiên, có lẽ, là xóa bỏ hẳn cái văn hóa "đi làm chấm công, cuối tháng nhận lương" đã ăn sâu bám rễ, và thay vào đó bằng một thứ triệt để hơn: cơ chế khoán toàn diện.

Đây chính xác là điều đã xảy ra ở Huawei nhiều năm trước, khi công ty này mạnh tay loại bỏ tới một nửa số nhân sự bị xem là "làm cho có", để đổi lấy doanh thu tăng gấp ba và một đội ngũ được ví như bầy sói, luôn đói, luôn săn, và không bao giờ chịu đứng yên.

Cách làm của họ nằm gọn trong ba nguyên tắc

Thứ nhất, công ty mua kết quả, không mua giờ ngồi. Ở Huawei, không có khái niệm "đi làm đủ giờ là xong việc". Người ta không trả tiền cho việc bạn có mặt ở văn phòng tám tiếng mỗi ngày, người ta trả tiền cho những gì bạn mang về. Nếu suốt hai tháng liền không tạo ra kết quả nào đáng kể, bạn mất chỗ ngồi. Không có ngoại lệ cho ai, dù là người cũ hay người mới, dù chức vụ cao hay thấp.

Nghe có vẻ khắc nghiệt, nhưng chính điều đó buộc mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với sự tồn tại của mình trong công ty, thay vì núp sau tấm khiên vô hình mang tên "tôi vẫn đi làm đều".

Thứ hai, chia phần thưởng phải đủ khiến người ta thèm. Một nhân viên lương cứng 10 triệu mỗi tháng thường sẽ làm việc theo kiểu vừa đủ, không hơn không kém. Nhưng Huawei chọn cách ngược lại, lương cứng chỉ 3 triệu, còn nếu vượt chỉ tiêu 150%, con số cuối tháng có thể lên tới 30 triệu.

Khoảng cách quá lớn giữa làm cho xong và làm hết mình chính là thứ đánh thẳng vào bản năng con người. Không cần hô hào đạo đức làm việc, chỉ cần một phép toán đủ sòng phẳng, sự lười biếng tự nó biến mất.

Thứ ba, để quản lý tự tiêu tiền như tiêu tiền của chính mình. Giao cho một trưởng phòng 100 triệu để chạy chiến dịch. Nếu họ làm tốt mà chỉ tốn 70 triệu, 30 triệu dư ra sẽ được chia thẳng cho cả đội. Nhưng nếu tiêu tới 150 triệu mới xong việc, phần vượt đó, chính trưởng phòng phải tự bỏ tiền túi ra bù.

Chỉ cần một quy tắc nhỏ như vậy, người quản lý sẽ bắt đầu biết xót từng đồng ngân sách còn hơn cả ông chủ, vì lúc này, đó thực sự là tiền của họ, không phải tiền của ai khác.

Đội ngũ kỹ sư Huawei làm việc tại trung tâm nghiên cứu và phát triển (R&D), lĩnh vực được Huawei đầu tư hàng chục tỷ USD mỗi năm nhằm duy trì năng lực đổi mới công nghệ.
Đội ngũ kỹ sư Huawei làm việc tại trung tâm nghiên cứu và phát triển (R&D), lĩnh vực được Huawei đầu tư hàng chục tỷ USD mỗi năm nhằm duy trì năng lực đổi mới công nghệ.

Ba mươi năm để “rèn một bầy sói”

Nhậm Chính Phi mất ba mươi năm và hàng chục tỷ đô la để xây dựng nên bộ máy vận hành đó ở Huawei. Không phải doanh nghiệp nào cũng có đủ thời gian, đủ tiền, và đủ những cú ngã đau để tự mình rút ra bài học tương tự. Trong đó, ngoài công cụ khoán mục tiêu lớn OKR (Objectives and Key Results, tạm dịch: Mục tiêu và Kết quả then chốt), còn có bốn mảnh ghép khác, mỗi mảnh giải quyết một nỗi đau rất riêng của người làm chủ.

Cái đau đầu tiên là chuyện đánh giá nhân viên theo cảm tính. Rất nhiều ông chủ vẫn đang chấm điểm nhân viên bằng cảm nhận: thấy ai chăm chỉ, nói năng dễ nghe thì cho là làm tốt, ai lầm lì ít nói thì mặc định là chưa cố gắng.

Cách làm này vừa bất công, vừa khiến người giỏi thật sự chán nản vì công sức của họ không được đo bằng con số mà bằng cảm giác của sếp.

Mỗi vị trí, từ sales, marketing, sản xuất, đến chăm sóc khách hàng, đều có một bộ chỉ số riêng, cụ thể đến mức không còn chỗ để cãi. Một nhân viên kinh doanh không còn được đánh giá qua việc "có vẻ chăm", mà qua số cuộc gọi thực hiện, tỷ lệ chốt đơn, giá trị đơn hàng trung bình, tốc độ phản hồi khách. Khi kết quả được lượng hóa rõ ràng như vậy, người làm tốt không cần phải nịnh sếp mới được ghi nhận, và người làm chưa tốt cũng không còn chỗ để đổ thừa hoàn cảnh.

Cái đau thứ hai là chuyện sếp phải ôm việc, đi đâu cũng lo công ty chạy sai đường vì không có mình đứng canh. PDCA chính là công cụ để giải quyết vòng lặp này. Thay vì làm xong việc rồi thôi, mỗi quy trình trong công ty được thiết kế chạy theo bốn bước lặp lại liên tục, đó là lên kế hoạch rõ ràng, triển khai đúng như đã lên, kiểm tra lại xem kết quả có khớp với mục tiêu hay không, và cuối cùng là điều chỉnh những chỗ chưa ổn trước khi bước vào chu kỳ mới.

Khi quy trình được khoán theo vòng lặp này, công việc không còn phụ thuộc vào trí nhớ hay thói quen của từng cá nhân, mà chạy theo một đường ray đã được thiết kế sẵn. Sếp không cần đứng cạnh nhắc từng việc nhỏ, vì bản thân quy trình đã tự phát hiện ra chỗ sai và tự sửa trước khi nó kịp lan rộng thành hậu quả lớn.

Cái đau thứ ba là tình trạng đùn đẩy trách nhiệm mỗi khi có vấn đề xảy ra. Dự án trễ tiến độ, ai cũng có lý do, và cuối cùng người duy nhất phải đứng ra chịu trách nhiệm lại là sếp. KPI (Key Performance Indicator, tạm dịch: Chỉ số đo lường hiệu quả công việc), được sinh ra để chấm dứt thói quen này.

Sau mỗi giai đoạn làm việc, cả đội ngồi lại với nhau và tự trả lời ba câu hỏi thẳng thắn: điều gì đã làm tốt và nên giữ lại, điều gì đang là vấn đề cần thẳng thắn nhìn nhận, và bước tiếp theo cụ thể là gì để không lặp lại sai lầm cũ.

Khuôn viên trụ sở Huawei tại Thâm Quyến (Trung Quốc), nơi điều hành một trong những tập đoàn công nghệ và viễn thông lớn nhất thế giới với hơn 200.000 nhân viên.
Khuôn viên trụ sở Huawei tại Thâm Quyến (Trung Quốc), nơi điều hành một trong những tập đoàn công nghệ và viễn thông lớn nhất thế giới với hơn 200.000 nhân viên.

Điều đặc biệt là chính đội ngũ tự mổ xẻ vấn đề của mình, không phải sếp đứng ra phán xét. Khi con người tự nhận ra vấn đề bằng chính lời của mình, họ có xu hướng chịu trách nhiệm và sửa sai một cách tự nguyện hơn nhiều so với việc bị cấp trên chỉ tay vào lỗi.

Và cái đau cuối cùng, có lẽ là dai dẳng nhất, đó là công ty nào cũng có một vài người giỏi vượt trội, nhưng khi người đó nghỉ việc, cả một mảng công việc gần như sụp đổ vì không ai được truyền lại kinh nghiệm. OJT (On-the-Job Training, tạm dịch: Đào tạo ngay tại nơi làm việc) chính là lời giải cho bài toán này.

Thay vì để kinh nghiệm nằm im trong đầu một vài cá nhân xuất sắc, phương pháp này biến việc kèm cặp ngay tại nơi làm việc thành một quy trình bắt buộc, người giỏi trực tiếp cầm tay chỉ việc cho người mới ngay trong quá trình làm việc thật, chứ không phải ngồi lớp học lý thuyết suông.

Qua thời gian, kỹ năng và kinh nghiệm của một vài ngôi sao trong công ty dần được nhân bản ra cả một đội ngũ, biến tài sản cá nhân thành tài sản chung, để công ty không còn sống dở chết dở mỗi khi người giỏi nhất quyết định ra đi.

Không ai có thể thuê được một Nhậm Chính Phi thứ hai. Nhưng bất kỳ ai cũng có thể sở hữu bộ công cụ đã tạo ra bầy sói của ông, và bắt đầu thay đổi từ hôm nay, trước khi công ty mình biến thành nơi mà nhân viên chỉ còn biết đổ lỗi, chứ không còn ai chịu trách nhiệm.

Tính đến năm 2026, Nhậm Chính Phi vẫn là một trong những doanh nhân có ảnh hưởng nhất ngành công nghệ toàn cầu. Tuy nhiên, do Huawei áp dụng mô hình sở hữu đặc biệt với cổ phần chủ yếu thuộc về chương trình sở hữu của nhân viên (Employee Shareholding Scheme), ông hiện trực tiếp nắm khoảng 0,7% cổ phần Huawei.

Tin bài khác
Tỷ phú Thomas Dundon: Chê pickleball là trò trẻ con, rồi thâu tóm thành ông trùm môn thể thao toàn cầu

Tỷ phú Thomas Dundon: Chê pickleball là trò trẻ con, rồi thâu tóm thành ông trùm môn thể thao toàn cầu

Thomas Dundon xây khối tài sản 2,3 tỷ đô la không phải từ một ý tưởng thiên tài duy nhất, mà bằng cách nhảy hết ngành này sang ngành khác. Từ cho vay mua xe hơi rủi ro cao, đến sở hữu đội khúc côn cầu, rồi đội bóng rổ NBA trị giá 4,25 tỷ đô la, và cuối cùng thâu tóm một môn thể thao mà chính ông từng cười nhạo khi lần đầu nhìn thấy.
Stefan Kaluzny: Tỷ phú chuyên săn doanh nghiệp sa sút, kiếm tiền từ những thương vụ nghìn tỷ

Stefan Kaluzny: Tỷ phú chuyên săn doanh nghiệp sa sút, kiếm tiền từ những thương vụ nghìn tỷ

Theo ước tính của Forbes, tài sản cá nhân của Kaluzny hiện vào khoảng 1,3 tỷ đô la. Điều đáng chú ý là ông gần như không xuất hiện trên bất kỳ phương tiện truyền thông đại chúng nào, không mạng xã hội cá nhân, không bài phát biểu truyền cảm hứng tại các hội nghị lớn. Ngoài công việc chính tại Sycamore, ông còn tham gia hội đồng quản trị của nhiều trường học và tổ chức giáo dục, trong đó có Hội đồng Quản trị trường trung học nội trú Phillips Academy tại Andover, bang Massachusetts, đồng thời từng là thành viên Ủy ban Đầu tư của chính Đại học Yale, nơi ông từng theo học.
Zhu Yiming: Kỹ sư Trung Quốc giấu mình hai mươi năm để dẫn đầu chip nhớ toàn cầu

Zhu Yiming: Kỹ sư Trung Quốc giấu mình hai mươi năm để dẫn đầu chip nhớ toàn cầu

Hơn hai thập niên trước, Zhu Yiming, một kỹ sư Trung Quốc từng làm việc tại Thung lũng Silicon, tin rằng ngành chip nhớ toàn cầu sẽ có ngày dịch chuyển sang Trung Quốc. Năm 2016, ông đồng sáng lập ChangXin Memory Technologies (CXMT), đặt cược vào lĩnh vực DRAM vốn do Samsung, SK Hynix và Micron thống trị. Sau nhiều năm chịu lỗ và đầu tư lớn, CXMT trở thành nhà sản xuất DRAM lớn thứ tư thế giới, còn Zhu Yiming vươn lên thành tỷ phú với tài sản khoảng 15,6 tỷ USD.
Eduardo Saverin: Người từng khởi kiện Facebook hiện giờ giàu nhất Singapore và Brazil

Eduardo Saverin: Người từng khởi kiện Facebook hiện giờ giàu nhất Singapore và Brazil

Từ một sinh viên Harvard góp tiền và cùng Mark Zuckerberg xây dựng Facebook, Eduardo Saverin đã trải qua cuộc tranh chấp khiến phần sở hữu của ông bị pha loãng, trước khi trở lại với tư cách một trong những tỷ phú công nghệ giàu nhất thế giới. Năm 2026, Forbes xếp Saverin đứng đầu danh sách những người giàu nhất Singapore với tài sản 32,9 tỷ USD, trong khi phần lớn tài sản của ông vẫn đến từ cổ phần tại Meta. Sau Facebook, ông tiếp tục xây dựng B Capital thành một quỹ đầu tư công nghệ lớn, với hơn 12 tỷ USD tài sản đang được quản lý.
Peter Mallouk: Người bán báo dạo trở thành tỷ phú quản lý bảy trăm tỷ đô la tài sản của khách hàng

Peter Mallouk: Người bán báo dạo trở thành tỷ phú quản lý bảy trăm tỷ đô la tài sản của khách hàng

Không ai nghĩ một cậu bé đi giao báo, cắt cỏ thuê và làm DJ tiệc cưới ở vùng ngoại ô Kansas lại có ngày trở thành người điều hành công ty tư vấn tài chính độc lập lớn bậc nhất nước Mỹ, quản lý khối tài sản khách hàng lên tới gần bảy trăm tỷ đô la. Peter Mallouk, năm nay 56 tuổi, chính thức được Forbes công nhận là tỷ phú với tài sản cá nhân khoảng mười sáu tỷ đô la vào giữa năm 2026. Điều đặc biệt là ông không làm giàu bằng cách đầu cơ mạo hiểm hay tạo ra sản phẩm công nghệ đột phá, mà bằng việc âm thầm xây dựng lòng tin, từng khách hàng một, trong suốt hơn hai mươi năm.
Kimbal Musk: Người em ruột của Elon Musk ít người biết và con đường làm giàu khác biệt

Kimbal Musk: Người em ruột của Elon Musk ít người biết và con đường làm giàu khác biệt

Trong khi cả thế giới dõi theo Elon Musk phóng tên lửa lên sao Hỏa và chế tạo xe điện, người em ruột của ông lại chọn một con đường hoàn toàn khác. Đó là mở nhà hàng, trồng rau trong container và xây vườn học tập cho trẻ em nghèo. Kimbal Musk năm nay 54 tuổi (1972), không sở hữu khối tài sản khổng lồ như anh trai, cũng chưa từng đứng đầu một tập đoàn nghìn tỷ đô la. Nhưng chính con đường vòng vèo, ít hào nhoáng của ông lại chứa đựng nhiều bài học thực tế cho những ai muốn khởi nghiệp tự thân.
Lin Tsung Chi: Người thợ mộc 85 tuổi trở thành tỷ phú giàu nhất Đài Loan nhờ chiếc ray trượt mà cả thế giới cần

Lin Tsung Chi: Người thợ mộc 85 tuổi trở thành tỷ phú giàu nhất Đài Loan nhờ chiếc ray trượt mà cả thế giới cần

Không ai nghĩ một chiếc ray trượt ngăn kéo, thứ phụ kiện nhỏ bé gần như vô hình trong mỗi căn bếp, lại có thể biến một lão thợ mộc thành người giàu nhất ở tuổi cổ lai hy trong hơn hai mươi ba triệu dân Đài Loan (Trung Quốc). Ở tuổi 85, khi phần lớn bạn bè đồng trang lứa đã nghỉ hưu từ lâu, ông Lin Tsung chi vẫn mỗi ngày ngồi sau bàn làm việc tại Cao Hùng, điều hành công ty mà cổ phiếu vừa tăng kịch trần, đẩy tài sản cá nhân vượt hai mươi tỷ đô la chỉ trong vài tuần, nhờ một cơn sóng hoàn toàn không liên quan gì đến đồ gỗ. Đó là cuộc đua hạ tầng trí tuệ nhân tạo toàn cầu.
Giancarlo Devasini: Cựu bác sĩ từng trắng tay sau hỏa hoạn đến tỷ phú giấu mặt giàu nhất nước Ý

Giancarlo Devasini: Cựu bác sĩ từng trắng tay sau hỏa hoạn đến tỷ phú giấu mặt giàu nhất nước Ý

Không thảm đỏ, không phỏng vấn, không một bức ảnh chân dung nào được công bố chính thức trong suốt hơn một thập kỷ. Vậy mà người đàn ông ấy hiện đang nắm trong tay khối tài sản lớn gấp đôi ông trùm Nutella Giovanni Ferrero, đứng thứ 23 trong danh sách tỷ phú giàu nhất hành tinh.
Rafaela Aponte-Diamant: Cô gái Israel vay tiền mua một chiếc tàu cũ và xây dựng thành công ty vận tải container lớn nhất thế giới sở hữu 1000 chiếc tàu

Rafaela Aponte-Diamant: Cô gái Israel vay tiền mua một chiếc tàu cũ và xây dựng thành công ty vận tải container lớn nhất thế giới sở hữu 1000 chiếc tàu

Trên đảo Capri, Italy, vào những năm 1960, một cô gái trẻ người Israel tên Rafaela Diamant đang đi nghỉ hè. Tại đó, cô gặp Gianluigi Aponte, thuyền trưởng một con tàu hàng. Họ yêu nhau. Họ kết hôn. Và năm 1970, với khoản vay 200.000 đô la, họ mua một chiếc tàu hàng cũ mang tên MV Patricia để bắt đầu hành trình kinh doanh. Không ai khi đó hình dung rằng từ một chiếc tàu cũ và một khoản vay ngân hàng, hai con người đó sẽ xây dựng Mediterranean Shipping Company (MSC), thành công ty vận tải container lớn nhất thế giới, với hơn 1.000 con tàu, hoạt động tại hơn 155 quốc gia và tạo ra doanh thu hàng chục tỷ đô la mỗi năm.
Zhou Xiaoping: Nữ doanh nhân Trung Quốc cứu công ty sau khi người cha qua đời và trở thành tỷ phú

Zhou Xiaoping: Nữ doanh nhân Trung Quốc cứu công ty sau khi người cha qua đời và trở thành tỷ phú

Một người phụ nữ đã đứng cạnh cha mình từ những ngày đầu tiên công ty còn là xưởng sản xuất nhỏ, rồi khi cha không còn nữa, bà gánh lấy di sản và tiếp tục phát triển. Trong một nền kinh tế mà phần lớn doanh nghiệp gia đình Trung Quốc đang vật lộn với bài toán chuyển giao thế hệ, Zhou Xiaoping là đã trả lời câu hỏi người kế thừa cần gì để doanh nghiệp thực sự trường tồn với những gì cha mẹ để lại.
Amelie Voigt Trejes: Cô sinh viên 20 tuổi bỗng nhiên trở thành tỷ phú trẻ nhất thế giới

Amelie Voigt Trejes: Cô sinh viên 20 tuổi bỗng nhiên trở thành tỷ phú trẻ nhất thế giới

Đầu năm 2026, Forbes đang chuẩn bị danh sách tỷ phú thế giới thường niên và phải đối mặt với một tình huống chưa từng có. Hai người cùng đang tranh nhau danh hiệu tỷ phú trẻ nhất thế giới, cả hai đều 20 tuổi, cả hai vừa chạm ngưỡng 1 tỷ đô la. Người thứ nhất là Johannes von Baumbach, cháu trai của tập đoàn dược phẩm Đức Boehringer Ingelheim. Người thứ hai là Amelie Voigt Trejes, một sinh viên người Brazil đang ngồi trong giảng đường đại học ở miền Nam Brazil và chưa từng trả lời một cuộc phỏng vấn nào trong đời.
Tỷ phú Bill Gates chỉ ra bài toán khó trong kỷ nguyên AI: Ai sẽ quyết định công việc nào còn dành cho con người?

Tỷ phú Bill Gates chỉ ra bài toán khó trong kỷ nguyên AI: Ai sẽ quyết định công việc nào còn dành cho con người?

Theo tỷ phú Bill Gates, thế giới cần sớm xác định những công việc nên được giữ lại như “vùng dành riêng cho con người” trong kỷ nguyên AI, thay vì để làn sóng tự động hóa cuốn đi mọi thứ trước khi các chính phủ kịp phản ứng.
Mirwais Azizi: Đại gia chia sẻ hành trình xây dựng doanh nghiệp tỷ đô khi bất động sản lao dốc

Mirwais Azizi: Đại gia chia sẻ hành trình xây dựng doanh nghiệp tỷ đô khi bất động sản lao dốc

Năm 1988, Mirwais Azizi rời Afghanistan trong một hoàn cảnh mà tương lai gần như không thể đoán trước, trong túi chỉ có khoảng 500–700 USD theo các nguồn ghi nhận khác nhau. Sáu năm sau, ông đặt chân đến Dubai và bắt đầu lại từ những công việc buôn bán nhỏ. Ba thập niên sau, cái tên Azizi xuất hiện trên hàng loạt công trình lớn của Dubai, từ những khu dân cư hàng chục nghìn căn hộ đến tòa tháp cao khoảng 725 mét đang được xây dựng trên đường Sheikh Zayed. Năm 2026, Forbes ước tính tài sản của Mirwais Azizi khoảng 1,4 tỷ USD.
Max Levchin: Hành trình của cậu bé Ukraine tay trắng làm nên cơ đồ sau thảm họa hạt nhân

Max Levchin: Hành trình của cậu bé Ukraine tay trắng làm nên cơ đồ sau thảm họa hạt nhân

Tháng 8 năm 2026, Forbes công bố tài sản của Max Levchin đã tăng lên 2,2 tỷ đô la, gấp đôi chỉ trong hai năm. Affirm, công ty ông sáng lập, đã đạt lợi nhuận 100 triệu đô la trên doanh thu 1 tỷ đô la trong quý kết thúc tháng 3 năm 2026 và xử lý gần 12 tỷ đô la cho vay và thanh toán mỗi quý. Nhưng con số đó không phải điều đáng kể nhất trong câu chuyện của Max Levchin.
David Risher: CEO 62 tuổi thực chiến cứ sáu tuần lại chạy xe làm tài xế và bí mật của doanh nghiệp tỷ đô

David Risher: CEO 62 tuổi thực chiến cứ sáu tuần lại chạy xe làm tài xế và bí mật của doanh nghiệp tỷ đô

Có một CEO 62 tuổi ở Silicon Valley cứ sáu tuần một lần lại bật ứng dụng, nhận chuyến và chở hành khách trên chính chiếc xe của công ty mình đang điều hành. Không phải để tạo ra nội dung truyền thông. Không phải để chụp ảnh đăng lên mạng xã hội. Mà để lắng nghe, để hiểu tại sao tài xế phàn nàn, hành khách mong chờ điều gì, và hệ thống đang vận hành ra sao. Với ông quản trị hành trình trải nghiệm khách hàng vô cùng quan trọng hơn bao giờ hết.