Trong định hướng liên kết phát triển du lịch giữa TP. Hồ Chí Minh và ĐBSCL giai đoạn 2026–2030, các doanh nghiệp lữ hành cho rằng chất lượng dịch vụ đồng bộ đang là một trong những điểm nghẽn cần sớm tháo gỡ. Đây cũng là điều kiện để khu vực tận dụng nguồn khách quốc tế lớn đang đến TP. Hồ Chí Minh và chuyển hóa lợi thế hạ tầng thành doanh thu du lịch thực tế.
Năm 2025, Việt Nam đón gần 21,2 triệu lượt khách quốc tế, trong đó TP. Hồ Chí Minh đón khoảng 8,5 triệu lượt. Với vai trò là cửa ngõ hàng không, trung tâm lưu trú và phân phối khách lớn của phía Nam, TP. Hồ Chí Minh đang tạo nguồn khách đáng kể cho các tour nối dài xuống ĐBSCL.
Tuy nhiên, lượng khách quốc tế thực sự tiếp tục hành trình về miền Tây vẫn còn khiêm tốn so với quy mô nguồn khách này. Trong giai đoạn hợp tác phát triển du lịch 2020–2025, Saigontourist Group phục vụ khoảng 25.000 lượt khách đến ĐBSCL, trong đó khách quốc tế khoảng 2.500 lượt.
Theo doanh nghiệp, khoảng cách này cho thấy dư địa tăng trưởng của thị trường còn rất lớn. Vấn đề không chỉ nằm ở khả năng đưa khách đến điểm đến, mà còn ở việc các địa phương có đủ năng lực cung cấp một chuỗi dịch vụ đồng nhất hay không.
![]() |
| Ông Nguyễn Hữu Y Yên phát biểu tại sự kiện. Ảnh: diễn giả cung cấp |
Ông Nguyễn Hữu Y Yên, Chủ tịch HĐTV Công ty Lữ hành Saigontourist, cho rằng ĐBSCL có lợi thế lớn về tài nguyên sinh thái, văn hóa và bản sắc riêng của từng địa phương. Sự khác biệt này cần được giữ lại để tạo sức hấp dẫn cho sản phẩm du lịch. Lữ hành Saigontourist là doanh nghiệp lớn về du lịch ở Việt Nam.
Tuy nhiên, bản sắc riêng không đồng nghĩa với chất lượng phục vụ riêng lẻ. Theo ông Yên, toàn vùng cần khẩn trương chuẩn hóa những tiêu chí dịch vụ cơ bản để đáp ứng yêu cầu của khách quốc tế, đặc biệt là phân khúc khách cao cấp. Các tiêu chí cần tập trung gồm vệ sinh, an toàn, chất lượng phục vụ, thông tin điểm đến, ngoại ngữ và kỹ năng của đội ngũ hướng dẫn viên. Đây là những yếu tố tưởng như cơ bản nhưng có thể quyết định đánh giá của du khách về toàn bộ hành trình.
Một hành trình từ TP. Hồ Chí Minh qua các tỉnh ĐBSCL thường kéo dài qua nhiều địa phương và nhiều nhà cung cấp dịch vụ. Vì vậy, chỉ một điểm dừng chân không đảm bảo vệ sinh hoặc một điểm tham quan thiếu nhân sự có khả năng giao tiếp ngoại ngữ cũng có thể ảnh hưởng đến trải nghiệm chung của du khách.
Theo doanh nghiệp, chuẩn hóa dịch vụ không có nghĩa là các địa phương phải xây dựng sản phẩm giống nhau. Ngược lại, mỗi nơi vẫn cần phát huy thế mạnh riêng, nhưng phải đáp ứng một “mặt bằng chất lượng” chung của toàn tuyến.
Cùng với chuẩn hóa dịch vụ, liên kết du lịch giữa TP. Hồ Chí Minh và ĐBSCL cũng cần chuyển từ liên kết điểm đến sang liên kết chuỗi giá trị. Chuỗi này bao gồm vận chuyển, lữ hành, lưu trú, nhà hàng, điểm tham quan, vui chơi giải trí và sản phẩm quà tặng địa phương.
Trong chuỗi liên kết đó, doanh nghiệp lữ hành có vai trò quan trọng vì trực tiếp tiếp xúc với khách hàng và nắm bắt phản hồi từ từng thị trường. Những thông tin này có thể được sử dụng để điều chỉnh sản phẩm ngay từ khâu thiết kế thay vì chờ đến khi khách sử dụng dịch vụ mới phát hiện bất cập.
Do đó, doanh nghiệp đề xuất tăng cường cơ chế chia sẻ dữ liệu du lịch giữa các địa phương và doanh nghiệp. Địa phương có thể cung cấp dữ liệu về điểm đến, sự kiện và năng lực phục vụ, trong khi doanh nghiệp chia sẻ xu hướng thị trường, nhu cầu và phản hồi của khách.
Hạ tầng giao thông đang mở thêm dư địa cho quá trình này. Các tuyến cao tốc kết nối TP. Hồ Chí Minh với Trung Lương, Mỹ Thuận, Cần Thơ và hướng về Cà Mau cùng tuyến Cần Thơ - Châu Đốc khi hoàn thiện sẽ rút ngắn thời gian di chuyển, tạo điều kiện xây dựng thêm các chương trình du lịch liên vùng.
![]() |
| Siêu nút giao Mỹ Yên sẽ là nút giao kết nối 3 trục giao thông lớn tại cửa ngõ phía Nam TP. Hồ Chí Minh của cao tốc TP Hồ Chí Minh - Trung Lương - Mỹ Thuận. |
Khi thời gian di chuyển được rút ngắn, doanh nghiệp có thể thiết kế hành trình đa điểm, kéo dài thời gian trải nghiệm và tăng mức chi tiêu của du khách tại ĐBSCL. Nhưng hạ tầng chỉ giải quyết bài toán đi lại, còn chất lượng dịch vụ mới quyết định khách có muốn ở lại lâu hơn hay quay trở lại hay không. Vì vậy, mục tiêu của liên kết du lịch giai đoạn 2026–2030 không nên dừng ở việc tăng số lượt khách. Quan trọng hơn là nâng thời gian lưu trú, mức chi tiêu và tỷ lệ khách quay lại.
Nếu xây dựng được một chuỗi dịch vụ có chất lượng đồng đều nhưng vẫn giữ được bản sắc riêng của từng địa phương, ĐBSCL có cơ hội chuyển từ điểm đến bổ trợ cho TP. Hồ Chí Minh thành một không gian du lịch độc lập, có khả năng giữ chân và tạo thêm giá trị từ dòng khách quốc tế.