Theo thông tin từ Cục Quản lý Khám, chữa bệnh, sau hai đợt rà soát trong các năm 2025–2026, số lượng điều kiện đầu tư kinh doanh trong lĩnh vực này đã giảm từ 920 xuống còn 307 điều kiện, tương đương cắt giảm hơn 600 điều kiện.
Riêng trong năm 2026, Nghị quyết 21 đã tiếp tục bãi bỏ 298 điều kiện, đồng thời rút ngắn tổng thời gian giải quyết thủ tục hành chính tới 105 ngày.
Đây được xem là bước tiến đáng kể trong cải cách môi trường đầu tư kinh doanh của ngành y tế, góp phần giảm chi phí tuân thủ và tạo điều kiện thuận lợi hơn cho các cơ sở khám chữa bệnh, đặc biệt là khu vực tư nhân.
![]() |
Một điểm nhấn quan trọng của Nghị quyết là đẩy mạnh phân cấp thẩm quyền từ Trung ương về địa phương. Theo đó, Chủ tịch UBND cấp tỉnh sẽ được trao toàn bộ thẩm quyền thực hiện các thủ tục liên quan đến cấp phép hành nghề khám chữa bệnh.
Các thủ tục này bao gồm: cấp mới, cấp lại, gia hạn, điều chỉnh, đình chỉ và thu hồi giấy phép hành nghề, áp dụng cho cả các chứng chỉ đã được cấp trước đây.
Cùng với đó, 7 thủ tục hành chính trước đây thuộc thẩm quyền của Bộ Y tế cũng được chuyển giao về cấp tỉnh, giúp rút ngắn thời gian xử lý hồ sơ và nâng cao tính chủ động của địa phương trong quản lý hoạt động khám chữa bệnh.
Từ ngày 1/7/2026, Bộ Y tế sẽ chỉ còn trực tiếp thực hiện 16/33 thủ tục hành chính trong lĩnh vực khám chữa bệnh.
Trong số này: 6 thủ tục được thực hiện đồng thời ở cả cấp Bộ và cấp tỉnh (áp dụng với các cơ sở trực thuộc Bộ và địa phương); 10 thủ tục còn lại thuộc cấp Bộ, chủ yếu là các thủ tục mang tính chuyên môn sâu, phức tạp, liên quan đến kỹ thuật cao, yếu tố nước ngoài hoặc cần thống nhất triển khai trên phạm vi toàn quốc.
Các thủ tục do Bộ Y tế tiếp tục đảm nhiệm bao gồm cấp phép hoạt động đối với bệnh viện trực thuộc Bộ, bệnh viện tư nhân có kỹ thuật đặc biệt, cũng như thẩm định, cho phép triển khai các kỹ thuật mới, phương pháp mới trong khám chữa bệnh.
Việc cắt giảm mạnh điều kiện kinh doanh và phân cấp quản lý được kỳ vọng sẽ tạo động lực thúc đẩy xã hội hóa trong lĩnh vực y tế, mở rộng cơ hội tham gia cho khu vực tư nhân.
Đồng thời, cách tiếp cận mới cũng giúp chuyển trọng tâm quản lý từ “tiền kiểm” sang “hậu kiểm”, tăng cường giám sát chất lượng dịch vụ và an toàn người bệnh thay vì kiểm soát chặt chẽ ngay từ khâu cấp phép.
Tuy vậy, trong bối cảnh phân cấp sâu rộng, yêu cầu đặt ra là các địa phương cần nâng cao năng lực quản lý, bảo đảm tính thống nhất trong thực thi chính sách, tránh phát sinh chênh lệch về tiêu chuẩn chuyên môn giữa các vùng.
Với những thay đổi mang tính hệ thống, cải cách lần này được đánh giá là bước đi quan trọng trong tiến trình hoàn thiện thể chế y tế, hướng tới mục tiêu nâng cao chất lượng dịch vụ khám chữa bệnh và đáp ứng tốt hơn nhu cầu chăm sóc sức khỏe của người dân.