![]() |
| Bán vàng Bảo Tín Minh Châu cho nơi khác có bị mất giá? |
Tuy nhiên, theo thông lệ thị trường, vàng của thương hiệu này vẫn có thể được doanh nghiệp khác thu mua, dù mức giá thường thấp hơn vàng cùng thương hiệu của bên mua và có thể bị quy về giá vàng nguyên liệu nếu phải kiểm tra lại tuổi vàng. Đến sáng 26/3, đã xuất hiện thông tin doanh nghiệp dự kiến mở cửa trở lại từ 12h cùng ngày.
Bán vàng khác thương hiệu: không “mất trắng”, nhưng khó giữ giá như lúc mua
Biến động tại hệ thống Bảo Tín Minh Châu trong chiều 25/3 nhanh chóng làm dấy lên tâm lý lo lắng trên thị trường vàng, nhất là với nhóm người mua vàng nhẫn tích trữ. Nỗi lo lớn nhất không nằm ở việc vàng có còn giá trị hay không, mà ở chỗ liệu người cầm vàng Bảo Tín Minh Châu khi mang sang doanh nghiệp khác bán lại có bị ép giá mạnh, thậm chí gặp khó trong giao dịch.
Thực tế, theo ghi nhận thị trường, các doanh nghiệp kinh doanh vàng vẫn có thông lệ thu mua vàng của thương hiệu khác. Tuy nhiên, mức giá mua vào gần như không thể ngang với giá thu mua sản phẩm “chính hãng” do doanh nghiệp đó bán ra. Đây là nguyên tắc phổ biến trên thị trường vàng vật chất, phản ánh chi phí kiểm định, rủi ro thương hiệu và mức độ dễ dàng trong khâu tái lưu thông hàng hóa.
Nói cách khác, vàng Bảo Tín Minh Châu đem bán cho một thương hiệu khác vẫn có thanh khoản, nhưng khả năng cao sẽ bị mua thấp hơn so với vàng cùng loại của chính doanh nghiệp thu mua. Trong trường hợp bất lợi hơn, nếu sản phẩm không còn nguyên trạng hoặc bên mua cần kiểm tra lại chất lượng, giá thu mua có thể bị kéo về mức của vàng nguyên liệu.
Doanh nghiệp khác thu mua vàng thế nào?
Theo phản ánh từ thị trường, quy trình thu mua vàng khác thương hiệu thường diễn ra theo nhiều bước. Đầu tiên, cửa hàng kiểm tra sơ bộ sản phẩm còn nguyên vỉ, nguyên bao bì hay không. Sau đó, nếu cần xác minh chất lượng, đơn vị thu mua có thể bóc vỉ, nấu kiểm tra tuổi vàng rồi mới chốt giá mua vào.
Điểm mấu chốt là giá cuối cùng không chỉ phụ thuộc vào thương hiệu in trên sản phẩm, mà còn phụ thuộc vào tuổi vàng thực tế sau kiểm định. Nếu vàng đạt chuẩn 4 số 9, người bán vẫn được đảm bảo giá trị cốt lõi của tài sản. Nhưng khi không thể giữ nguyên vỉ hoặc phải nấu kiểm tra lại, phần “giá trị thương hiệu” gần như không còn, khiến giá thu mua dễ bị quy về mặt bằng vàng nguyên liệu. Thông tin này cũng được một doanh nghiệp kinh doanh vàng chia sẻ với báo chí khi lý giải cách thị trường xử lý vàng từ thương hiệu khác.
Diễn biến niêm yết trong tối 25/3 cho thấy sự khác biệt này khá rõ. Báo Thanh Niên ghi nhận, chốt ngày 25/3, giá vàng nhẫn 4 số 9 phi SJC được Phú Quý mua vào ở mức 163 triệu đồng/lượng, thấp hơn 7,5 triệu đồng so với mỗi lượng vàng nhẫn tròn 4 số 9 của Phú Quý. Với Bảo Tín Mạnh Hải, tại thời điểm hơn 21 giờ ngày 25/3, vàng nguyên liệu 4 số 9 được niêm yết mua vào 158 triệu đồng/lượng, thấp hơn 11 triệu đồng so với mỗi lượng vàng nhẫn 4 số 9 của thương hiệu này. Đây là khác biệt quan trọng mà người mua vàng tích sản cần lường trước, nhất là khi lựa chọn giữa yếu tố thương hiệu, chênh lệch mua - bán và khả năng thanh khoản chéo giữa các hệ thống.
Ở góc độ người mua, câu hỏi lớn nhất sau sự cố ngày 25/3 là quyền lợi của người đang cầm vàng vật chất hoặc phiếu hẹn giao vàng sẽ ra sao nếu việc giao dịch bị gián đoạn kéo dài. Đến nay, truyền thông trong nước ghi nhận lực lượng công an xuất hiện tại một số cửa hàng của Bảo Tín Minh Châu ở Hà Nội từ chiều 25/3, giao dịch tạm dừng; một nguồn tin cho biết doanh nghiệp giải thích đây là hoạt động phối hợp kiểm tra hành chính. Sáng 26/3, đã có thông tin các cửa hàng dự kiến mở cửa trở lại từ 12h. Tuy vậy, nguyên nhân chính thức của vụ việc vẫn chưa được cơ quan chức năng công bố rộng rãi.
Vì thế, với nhà đầu tư cá nhân và cả nhóm kinh doanh vàng quy mô nhỏ, điều cần làm lúc này là tách bạch hai vấn đề. Thứ nhất, giá trị của vàng vật chất chuẩn 4 số 9 về cơ bản vẫn được thị trường công nhận. Thứ hai, tính thanh khoản và mức giá bán lại lại phụ thuộc nhiều vào thương hiệu, tình trạng sản phẩm và chính sách mua vào của từng doanh nghiệp tại từng thời điểm.
Nói gọn hơn, rủi ro lớn nhất không phải là vàng Bảo Tín Minh Châu “mất giá trị”, mà là người bán có thể phải chấp nhận mức chiết khấu cao hơn khi giao dịch chéo thương hiệu. Nếu doanh nghiệp phát hành sản phẩm sớm hoạt động bình thường trở lại, áp lực tâm lý này có thể nhanh chóng hạ nhiệt. Ngược lại, nếu gián đoạn kéo dài, chênh lệch mua - bán giữa các thương hiệu có thể tiếp tục nới rộng, làm tăng rủi ro cho những người đang nắm vàng để tích sản ngắn hạn.