5 giờ sáng, trời TP. Hồ Chí Minh tờ mờ còn chưa kịp sáng hẳn. Con đường dưới chân cầu vượt Hàng Xanh đã bắt đầu đông lên. Tiếng xe máy nổ giòn, tiếng người bán hàng gọi nhau í ới, mùi cà phê đen hòa với mùi bánh mì nóng len vào cái không khí còn vương chút dịu mát hiếm hoi của thành phố phương Nam.
Một người đàn ông mặc áo xe công nghệ dựng chiếc xe máy bên lề đường. Anh vội ăn ổ bánh mì mua ở xe đẩy đầu hẻm, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại đang liên tục báo đơn hàng mới.
“Làm sớm chút cho đỡ nắng”, anh cười.
Câu nói nghe rất Sài Gòn.
Ở thành phố này, người ta quen bắt đầu từ rất sớm. Và cũng quen với chuyện phải cố gắng nhiều hơn để cuộc sống dễ thở hơn một chút.
![]() |
| Những xe bánh mì buổi sáng sớm cho người đi đường. |
Sài Gòn không hoàn hảo !
Người ta vẫn than về thành phố này mỗi ngày. Than những cơn mưa lớn khiến nhiều tuyến đường ngập sâu. Than cảnh xe nối đuôi nhau hàng cây số ở các cửa ngõ vào trung tâm. Than cái nắng gần như kéo dài quanh năm khiến mặt đường hắt lên hơi nóng bỏng rát.
Người ta nói về giá nhà ngày càng đắt đỏ. Về áp lực sống ở một đô thị lớn. Về những góc tối mà bất kỳ thành phố nào đủ đông đúc cũng khó tránh khỏi. Có những hôm tan tầm, dòng xe trên đường Điện Biên Phủ gần như đứng yên. Người lớn mệt mỏi, trẻ nhỏ ngủ gục sau lưng cha mẹ, còi xe chen vào tiếng động cơ tạo thành thứ âm thanh rất đặc trưng của một đô thị hơn 14 triệu dân.
Có người mệt, có người muốn rời đi, có người từng nghĩ mình không thuộc về nơi này. Nhưng rồi bằng cách nào đó, rất nhiều người lại chọn ở lại. Không phải vì Sài Gòn dễ sống mà vì Sài Gòn cho người ta cảm giác được tiếp tục.
![]() |
| TP. Hồ Chí Minh - áp lực của một cuộc sống đô thị lớn (Ảnh minh họa). |
Khoảng 7 giờ sáng, quán cơm bình dân trong con hẻm nhỏ quận Bình Thạnh (cũ) bắt đầu đông khách. Những người lao động ngồi san sát nhau trên những chiếc ghế nhựa thấp. Một cô bán cơm quen mặt nhìn người đàn ông chạy xe ôm công nghệ vừa bước vào rồi nói lớn: “Ngồi đi, ăn trước rồi tính sau!”. Không phải chuyện gì quá lớn nhưng Sài Gòn có rất nhiều điều tử tế như vậy.
Một bình trà đá miễn phí đặt bên vỉa hè, một người xa lạ dừng xe giữa trời mưa để giúp người khác nhặt đồ vừa đánh rơi, một chủ quán cho khách nợ vài chục nghìn đồng. Một tiếng “không sao đâu” giữa lúc ai đó đang luống cuống.
Thành phố này đông đúc, vội vàng, nhưng không lạnh. Nó vận hành bằng tốc độ rất nhanh nhưng lại giữ trong mình sự rộng lòng rất riêng. Có lẽ vì vậy mà suốt nhiều thập niên qua, Sài Gòn vẫn luôn là nơi người trẻ tìm đến. Người từ miền Trung mang theo vài bộ quần áo cùng khát vọng đổi đời, người từ miền Tây lên học đại học rồi ở lại, người rời quê, bước xuống bến xe Miền Đông hay sân bay Tân Sơn Nhất với một chiếc vali nhỏ và rất nhiều điều chưa biết.
Có người thành công, có người thất bại, có người làm lại từ đầu đến vài lần. Nhưng điều khiến nhiều người ở lại không hẳn vì tiền, mà vì cơ hội. Vì cảm giác thành phố này không quá khắt khe với những người đang học cách trưởng thành.
![]() |
| Nhà Thờ Đức Bà - một trong những biểu tượng lâu đời của TP. Hồ Chí Minh (Sài Gòn) |
Ở Sài Gòn, bạn có thể bắt đầu bằng một công việc bình thường. Bạn có thể đi làm bằng chiếc xe máy cũ. Bạn có thể thuê một căn phòng trọ nhỏ, ăn cơm bụi, tiết kiệm từng đồng. Không ai hỏi bạn có đủ giỏi không, không ai hỏi bạn có xứng đáng không. Điều quan trọng là bạn có chịu bước tiếp hay không?
Buổi chiều, khi mặt trời dịu xuống phía sông Sài Gòn, thành phố lại mang một nhịp khác. Những tòa nhà kính phản chiếu ánh hoàng hôn màu cam nhạt. Dòng người vẫn hối hả trên những tuyến đường trung tâm. Những công trình mới tiếp tục mọc lên.
Một TP. Hồ Chí Minh của thời kỳ đổi mới đang chuyển động mỗi ngày. Những tuyến metro dần hình thành. Những trung tâm đổi mới sáng tạo phát triển. Kinh tế số tăng tốc. Những khu đô thị mới mở rộng.
Một đô thị lớn đang lớn lên từng ngày cùng khát vọng trở thành Trung tâm kinh tế, tài chính, công nghệ của khu vực.
![]() |
| Một TP. Hồ Chí Minh của thời kỳ đổi mới đang chuyển động mỗi ngày.(Ảnh minh họa) |
Phía sau những đổi thay ấy vẫn còn nhiều áp lực: ngập nước, kẹt xe, hạ tầng quá tải…Khoảng cách giữa phát triển và chất lượng sống vẫn cần thêm thời gian để lấp đầy. Nhưng điều khiến người ta tin vào thành phố này nằm ở chỗ nó chưa bao giờ đứng yên, giống như những con người đang sống ở đây. Luôn cố gắng, luôn đi tiếp, luôn tin ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay.
Đêm xuống. Đèn thành phố sáng lên.
Một nhóm sinh viên vẫn ngồi học bài trong quán cà phê mở xuyên đêm. Một người giao hàng vẫn đang hoàn thành chuyến xe cuối cùng. Một công nhân vừa tan ca trở về căn phòng trọ nhỏ.
Thành phố chưa ngủ. Sài Gòn vẫn đang tiếp tục ôm lấy những người đang cố gắng cho ngày mai của mình. Có lẽ đó là điều khiến rất nhiều người thương nơi này.
![]() |
| Sài Gòn vẫn có những nét tĩnh lặng riêng của nó. (Ảnh minh họa) |
Không phải vì đây là một thành phố hoàn hảo, mà bởi giữa những bộn bề của một đô thị đang đổi mới từng ngày, Sài Gòn vẫn giữ cho mình một điều rất đẹp. Nó không hỏi bạn có xứng đáng hay không, nó chỉ lặng lẽ hỏi: “Muốn thử không?”