Thứ bảy 08/08/2026 11:16
Hotline: 024.355.63.010
Lối sống

Con nước Khánh Hòa

Mượn hình ảnh con nước nơi cửa sông để kể câu chuyện về một vùng đất dựng nên từ những cuộc gặp gỡ và dung hợp qua nhiều thế hệ...
Có những buổi sáng tôi ra biển chỉ để nhìn nước.
Không phải để tắm, không phải để chụp một tấm ảnh bình minh gửi ai đó. Chỉ để đứng yên, nhìn con nước từ ngoài khơi chầm chậm bò vào bờ, liếm qua từng vệt cát còn in dấu chân người đi trước, rồi rút lui. Trên cát chỉ còn một đường viền ướt sẫm, sáng lên dưới nắng sớm như một nét mực chưa kịp khô.
Tôi lớn lên với con nước ấy mà chưa từng thực sự nhìn nó.
Phải đến một lúc nào đó, đứng đủ lâu ở một cửa sông, tôi mới nhận ra: nước ở đây không chỉ có một loại. Có dòng nước ngọt, trong veo, mang theo mùi bùn non và lá mục, đổ xuống từ những triền núi phía tây, đi qua ruộng, qua làng, qua những gốc tre nghiêng bóng. Và có nước mặn, nặng hơn, xanh thẫm hơn, từ ngoài khơi xa tràn vào theo nhịp trăng.
Hai dòng nước ấy không tránh nhau. Chúng gặp nhau, ngay tại đó, ngay trước mắt tôi, lặng lẽ mà không hề do dự.

Nơi hai dòng nước không còn phân biệt được nhau

Vùng đất Khánh Hòa, với tôi, bắt đầu từ một điều rất nhỏ: khoảnh khắc ở cửa sông, chỉ vài giây thôi, khi nước ngọt và nước mặn hòa vào nhau đến mức không ai còn phân biệt được đâu là dòng nào. Người ta gọi vùng nước ấy là nước lợ – một cái tên nghe hơi thờ ơ, như thể đó chỉ là thứ còn sót lại từ hai thứ gì đó rõ ràng hơn.

Nhưng tôi lại thấy đó là nơi kỳ diệu nhất.

Bởi con người ở đây cũng đã sống như thế, từ rất lâu rồi.

Người Chăm đến từ dải duyên hải, mang theo tháp, mang theo tín ngưỡng thờ Mẹ Xứ Sở, mang theo cách nhìn biển như một cõi thiêng. Người Raglai ở lại với núi, giữ tiếng đàn đá, giữ những đêm kể sử thi bên ánh lửa, giữ một mối quan hệ với rừng già mà người miền xuôi không dễ hiểu hết. Người Kinh đến sau, dựng làng ở đồng bằng, ở ven biển, mang theo tập quán canh tác, tập quán đi biển của riêng mình.

Ba dòng chảy ấy, nếu nhìn từ trên cao, tưởng như tách biệt.

Nhưng cứ đứng đủ lâu ở bất kỳ một cửa sông nào của Khánh Hòa – Cái, Lô, Cửa Bé, hay bất cứ con lạch nhỏ nào không tên – người ta sẽ thấy: ranh giới ấy không hề rõ như trên bản đồ. Một phiên chợ ven sông có cả người Chăm bán muối, người Kinh bán cá, đôi khi có người Raglai xuống núi đổi mật ong lấy vải. Một cái tên làng, một câu hát ru, một cách nêm mắm – tất cả đều mang trong nó chút gì đó của cả ba.

Giống hệt như nước lợ. Không ai gọi tên được chính xác nó thuộc về dòng nào. Nhưng chính vì không thuộc hẳn về ai, nó mới nuôi được nhiều thứ đến vậy – tôm, cá, rong, và cả những cách sống đã âm thầm trộn vào nhau qua nhiều đời người.

Đứng đó, tôi bỗng nhớ một cửa lạch khác, cách đây rất xa, nơi tôi đã lớn lên.

Con nước Khánh Hòa – tùy bút về bản sắc vùng đất văn hóa Khánh Hòa

Chiều cửa Lạch Thơi (quỳnh Lưu, Nghệ An), nơi tuổi thơ tôi lớn lên cùng nhịp đập con nước.

(Ảnh: Tác giả)

Quê tôi là một làng nhỏ ven biển, đất Quỳnh Lưu, Nghệ An. Nhà tôi chỉ cách biển chừng ba trăm mét, còn phía sau nhà là một dòng sông nhỏ đổ ra một cửa lạch có tên Lạch Thơi. Ngày bé, tôi không biết gọi tên cho đúng thứ mình đang thấy mỗi chiều đứng sau hè – chỉ biết rằng có những hôm nước sông trong, có những hôm nước lại mằn mặn, tanh mùi rong biển, tùy theo con nước ngoài khơi đang lớn hay đang ròng. Có những buổi trưa, tôi và lũ bạn lội ra giữa lạch, nước ngang bụng, một bên chân vẫn cảm được dòng nước ngọt mát từ thượng nguồn, một bên chân đã chạm phải luồng nước mặn chát vừa tràn vào từ biển.

Tôi đã sống trong một cuộc giao thoa như thế từ nhỏ mà không hề hay biết. Phải đến hôm nay, đứng ở một cửa sông cách quê mình cả ngàn cây số, nhìn một Lạch Thơi khác, mang một tên gọi khác, tôi mới nhận ra: hóa ra bao năm nay, tôi vẫn luôn là một đứa trẻ lớn lên giữa hai dòng nước, chỉ là chưa từng gọi tên được điều đó. Và có lẽ, chính vì đã quen sống ở nơi ranh giới nhòe đi như vậy, nên khi đứng trước một Khánh Hòa cũng được dựng nên từ những cuộc gặp gỡ tương tự, tôi mới thấy lòng mình chùng xuống đến thế – như thể đang đứng trước một người lạ mà lại quen đến nao lòng.

Con nước nuôi những nhịp sống không bao giờ đứng yên

Có một điều tôi chỉ nhận ra khi quan sát đủ lâu người dân sống bằng nghề biển: họ không sống theo giờ đồng hồ. Họ sống theo con nước.

Ba giờ sáng, khi cả thành phố còn ngủ, những chiếc thuyền đã lặng lẽ tách bến, đi ra theo con nước ròng. Không có tiếng còi tàu, không có ánh đèn rực rỡ, chỉ có tiếng máy nổ giòn một lúc rồi xa dần, và tiếng mái chèo khua nhẹ vào mặt nước còn tối đen như mực. Đến khi mặt trời vừa ló, nước bắt đầu lớn, thuyền lại theo con nước mà quay về, khoang đầy ắp cá, vảy bạc lấp lánh dưới nắng sớm còn ướt hơi sương. Người vợ ở nhà không cần xem đồng hồ để biết khi nào chồng cập bến – bà nhìn con nước ngoài kia, và bà biết. Có khi bà đã ngồi sẵn ở bậc thềm từ lúc trời còn nhá nhem, tay thoăn thoắt đan lại mảnh lưới rách, mắt thỉnh thoảng ngước ra xa, dõi theo một chấm đen nhỏ xíu đang lớn dần trên mặt nước.

Nhịp sống ấy lặp đi lặp lại đã bao đời, đều đặn như hơi thở, đến mức người ta không còn thấy nó đặc biệt nữa. Đứa trẻ con lớn lên ở đây học đọc con nước trước cả khi học đọc chữ. Nó biết nước "cường" là khi nào, biết "nước kém" là ra sao, biết nhìn một vệt bọt trắng tấp vào ghềnh đá mà đoán được mai kia biển có động hay không. Những tri thức ấy không nằm trong sách vở nào cả. Chúng nằm trong lòng bàn tay chai sạn của người cha, trong ánh mắt của người mẹ mỗi lần nhìn ra khơi, và được truyền lại không phải bằng lời dạy, mà bằng chính cách người lớn sống mỗi ngày trước mặt con trẻ.

Với tôi, đó là một trong những hình ảnh đẹp nhất của vùng đất này: một cộng đồng đã học cách để nhịp tim của mình trùng với nhịp thở của biển, đến mức không còn phân biệt được đâu là lúc con người đang chờ đợi thiên nhiên, đâu là lúc thiên nhiên đang ôm ấp, che chở cho con người.

Xa hơn một chút, nơi những vách đá dựng đứng ngoài khơi, có một nghề khác cũng sống nhờ con nước – nhưng theo một cách gián tiếp hơn. Nghề khai thác yến sào không đo bằng con nước lên xuống mỗi ngày, mà bằng một thứ nhịp điệu dài hơn: mùa chim về, mùa chim làm tổ, mùa được phép thu hoạch. Người làm nghề yến phải thuộc lòng tập tính của loài chim nhỏ ấy như thuộc lòng một người thân – biết khi nào chúng bay đi kiếm ăn, khi nào chúng quay về, khi nào một chiếc tổ đã đủ già để không còn ai ở trong đó nữa.

Đó không đơn thuần là một nghề mưu sinh. Đó là kết quả của hàng trăm năm quan sát, chờ đợi, và tôn trọng một nhịp điệu không phải do con người đặt ra.

Con nước dạy người ta điều đó: muốn sống lâu dài với một vùng đất, phải học nhịp của nó, chứ không phải bắt nó theo nhịp của mình.

Nước cũ, đá cũ, và một điều không bao giờ cũ

Con nước Khánh Hòa – tùy bút về bản sắc vùng đất văn hóa Khánh Hòa
Tháp bà Ponagar bên cửa sông Cái - biểu tượng cho cuộc gặp gỡ giữa con nước và những dòng chảy văn hóa của Khánh Hòa. (Ảnh: Canva Pro)

Có một buổi chiều, tôi đứng ở chân một ngọn tháp cổ, nhìn ra phía cửa sông.

Ngọn tháp ấy được người Chăm xưa dựng lên ở đúng nơi sông gặp biển – không phải ngẫu nhiên. Người xưa hẳn đã nhìn thấy điều tôi đang nhìn thấy: nơi hai dòng nước hòa vào nhau, cũng là nơi thuận lợi nhất để thuyền bè, để con người, để những nền văn hóa khác nhau có thể gặp gỡ.

Hàng trăm năm đã qua. Con nước dưới chân tháp mỗi ngày vẫn lên, vẫn xuống, y như cái ngày viên đá đầu tiên được đặt xuống. Nhưng ngọn tháp thì không còn nguyên vẹn như xưa. Người đến chiêm bái hôm nay không còn hoàn toàn giống người đến chiêm bái từ ba trăm năm trước. Nghi lễ đã đổi khác đôi phần. Ngay cả cách người ta gọi tên ngọn tháp, cách người ta hiểu về vị nữ thần được thờ trong đó, cũng đã được kể lại qua nhiều lớp diễn giải khác nhau.

Có người sẽ buồn vì điều đó. Sẽ nói: giá mà mọi thứ còn nguyên như cũ.

Nhưng đứng nhìn con nước, tôi lại nghĩ khác.

Con nước dưới chân tháp chưa bao giờ là "một" con nước. Mỗi con sóng đến rồi đi, không con nào giống hệt con nào, không giọt nước nào ở lại mãi một chỗ. Nhưng người ta vẫn gọi đó là "biển Nha Trang", vẫn nhận ra nó, vẫn yêu nó, suốt hàng trăm năm nay.

Có lẽ, bản sắc văn hóa cũng vận hành giống hệt như thế. Nó không cần từng chi tiết phải giữ y nguyên. Nó cần một điều khác: dòng chảy phải tiếp tục, và hướng chảy – từ núi ra biển, từ ký ức đến hiện tại – không được đứt gãy.

Xa hơn về phía tây, trong những bản làng Raglai, tiếng đàn đá vẫn còn được gõ lên, dù người gõ hôm nay không còn hoàn toàn sống như tổ tiên mình đã sống. Vài nghi lễ đã đơn giản hóa. Vài bài sử thi dài giờ chỉ còn được kể tóm lược trong một buổi tối. Nhưng âm thanh ấy, khi vang lên, vẫn khiến người nghe cảm nhận được thứ gì đó rất cũ, rất thật, đang chảy tiếp trong hiện tại.

Giống như nước.

Không đứng yên. Nhưng không bao giờ ngừng chảy.

Con nước không hỏi mình thuộc về ai

Chiều muộn, khi thủy triều bắt đầu rút, tôi hay ngồi lại nhìn bãi bồi lộ ra dần dưới nắng nhạt.

Trên lớp bùn ướt ấy, luôn có dấu chân. Của người đi câu, của trẻ con bắt còng, của một bà cụ ra gỡ lưới. Vài giờ sau, con nước sẽ lên trở lại, xóa hết những dấu chân ấy, làm phẳng lại bãi bồi như chưa từng có ai đi qua.

Nhưng ngày mai, sẽ lại có những dấu chân mới.

Tôi nghĩ, đó chính là cách một vùng đất giữ được bản sắc của mình – không phải bằng cách bảo tồn nguyên vẹn từng dấu chân, mà bằng cách để con nước cứ tiếp tục lên xuống, để luôn có người bước ra bãi bồi ấy mỗi sớm mai, dù dấu chân của họ rồi cũng sẽ bị xóa đi như bao dấu chân trước đó.

Văn hoá Khánh Hòa, với tôi, không chỉ là một vùng đất được xác định bởi ranh giới cố định trên bản đồ. Đó là một vùng đất được xác định bởi một dòng chảy – nơi nước ngọt từ núi không ngừng tìm ra biển, nơi biển không ngừng tràn vào đất liền, nơi những cộng đồng người, từ bao đời nay, cứ tiếp tục gặp gỡ nhau ở đúng khoảnh khắc nước lợ ấy, dù không ai gọi tên được chính xác ranh giới giữa họ.

Con nước không hỏi mình thuộc về dòng nào. Nó chỉ biết chảy, biết hòa vào nơi cần hòa, và biết quay lại đúng nhịp của mình mỗi ngày.

Có lẽ, đó cũng là câu trả lời giản dị nhất cho câu hỏi về bản sắc của một vùng đất: không phải giữ mình đứng yên trước thời gian, mà là giữ được nhịp chảy của riêng mình, ngay cả khi mọi thứ xung quanh không ngừng đổi thay.

Tôi rời bãi biển khi con nước đã lên gần hết. Phía sau lưng, tiếng sóng vẫn đều đặn vỗ vào bờ, như nó đã vỗ suốt hàng trăm năm, và sẽ còn vỗ như thế rất lâu về sau, cho những người đến sau tôi, đứng ở đúng chỗ tôi từng đứng, và cũng bắt đầu nhận ra điều tôi vừa nhận ra.

Tin bài khác
Lan tỏa giá trị làng nghề miền Tây qua dự án nghệ thuật

Lan tỏa giá trị làng nghề miền Tây qua dự án nghệ thuật

Dự án nghệ thuật "Xuôi dòng phù sa" tái hiện vẻ đẹp văn hóa và lao động miền Tây Nam Bộ bằng ngôn ngữ đương đại, góp phần lan tỏa ý thức gìn giữ các giá trị truyền thống.
Lào Cai gọi mùa hội: Rộn ràng sân cỏ, đắm say sắc màu bản làng

Lào Cai gọi mùa hội: Rộn ràng sân cỏ, đắm say sắc màu bản làng

Những cô gái vùng cao đang tập luyện cho ngày ra sân. Ở một miền khác, tiếng hát Tày, nghi lễ nhảy lửa của người Dao, những gian hàng sản vật và cuộc vui bản làng cũng đang được chuẩn bị. Cuối tháng Tám, Lào Cai có nhiều hơn một lời mời dành cho du khách.
Quảng Ninh sẵn sàng chào đón Miss World 2026, mở màn hành trình sắc đẹp lớn nhất thế giới tại Việt Nam

Quảng Ninh sẵn sàng chào đón Miss World 2026, mở màn hành trình sắc đẹp lớn nhất thế giới tại Việt Nam

Lần đầu tiên Việt Nam đăng cai Cuộc thi Hoa hậu Thế giới (Miss World) và Quảng Ninh được lựa chọn là địa phương tổ chức chương trình khai mạc. Sự kiện không chỉ mở ra hành trình của hơn 120 thí sinh đến từ khắp thế giới mà còn là cơ hội để quảng bá hình ảnh Vịnh Hạ Long, văn hóa Việt Nam và khẳng định năng lực tổ chức các sự kiện quốc tế của Quảng Ninh.
Christopher Nolan và cuộc giải cứu Kodak: Hậu trường giữ gìn phim nhựa cho Hollywood

Christopher Nolan và cuộc giải cứu Kodak: Hậu trường giữ gìn phim nhựa cho Hollywood

Không chỉ nổi tiếng với những bom tấn như Oppenheimer, Interstellar hay The Odyssey, đạo diễn Christopher Nolan còn đóng vai trò quan trọng trong nỗ lực giúp Kodak duy trì hoạt động sản xuất phim nhựa vào thời điểm ngành công nghiệp điện ảnh đứng trước nguy cơ chuyển hoàn toàn sang kỹ thuật số.
VPBank Ho Chi Minh City Music Half Marathon 2026 khép lại mùa đầu tiên đầy cảm xúc

VPBank Ho Chi Minh City Music Half Marathon 2026 khép lại mùa đầu tiên đầy cảm xúc

Sáng ngày 2/8, đường chạy VPBank Ho Chi Minh City Music Half Marathon 2026 đã chính thức khởi tranh với sự tham gia của hơn 10.500 vận động viên, trong đó, có đến gần 600 vận động viên người nước ngoài.
Hạ Long Bay Heritage Marathon 2026: Khi mỗi bước chân runner nâng tầm di sản Việt Nam

Hạ Long Bay Heritage Marathon 2026: Khi mỗi bước chân runner nâng tầm di sản Việt Nam

Không chỉ là một giải chạy, Hạ Long Bay Heritage Marathon 2026 đang được kỳ vọng trở thành biểu tượng mới của du lịch thể thao Việt Nam, nơi vẻ đẹp kỳ quan thế giới hòa cùng khát vọng đưa Quảng Ninh vươn lên bản đồ marathon quốc tế.
Púng Luông: Nâng tầm du lịch "Sắc vàng Di sản" gắn với bảo tồn Lễ mừng cơm mới năm 2026

Púng Luông: Nâng tầm du lịch "Sắc vàng Di sản" gắn với bảo tồn Lễ mừng cơm mới năm 2026

Ủy ban nhân dân xã Púng Luông, Lào Cai vừa ban hành kế hoạch tổ chức chuỗi hoạt động văn hóa - du lịch năm 2026, nhằm hiện thực hóa mục tiêu biến di sản văn hóa Mông thành sản phẩm du lịch đặc trưng, thúc đẩy kinh tế bền vững và khẳng định thương hiệu "Mùa vàng Púng Luông" trên bản đồ du lịch quốc gia.
FIFA lùi bước trước dự án gây tranh cãi về thương mại hóa World Cup

FIFA lùi bước trước dự án gây tranh cãi về thương mại hóa World Cup

Chỉ ít ngày sau khi được đưa ra, kế hoạch lập FIFA Forward Enterprises để bán cổ phần hoạt động thương mại World Cup cho nhà đầu tư tư nhân đã bị rút lại, trong bối cảnh UEFA, CONCACAF, AFC và cả nội bộ FIFA cùng lên tiếng phản đối.
Ninh Bình: Giải Marathon Quốc tế VTV LPBank 2026 trở lại với cung đường di sản Vân Long

Ninh Bình: Giải Marathon Quốc tế VTV LPBank 2026 trở lại với cung đường di sản Vân Long

Giải Marathon Quốc tế VTV LPBank 2026 sẽ chính thức diễn ra vào ngày 30/8 tại Khu bảo tồn thiên nhiên đất ngập nước Vân Long (Ninh Bình) hứa hẹn mang đến cung đường chạy hoàn toàn mới giữa không gian thiên nhiên nguyên sơ, góp phần lan tỏa lối sống tích cực và quảng bá vẻ đẹp thiên nhiên, văn hóa, du lịch của địa phương.
Hơn 15.500 người tham gia, cuộc thi "Tôi khỏe đẹp hơn" bước sang mùa thứ 5

Hơn 15.500 người tham gia, cuộc thi "Tôi khỏe đẹp hơn" bước sang mùa thứ 5

Cuộc thi "Tôi khỏe đẹp hơn" lần thứ 5 chính thức được phát động với mục tiêu lan tỏa lối sống năng động, nâng cao kiến thức về dinh dưỡng và sức khỏe trong cộng đồng. Sau bốn mùa tổ chức, chương trình đã thu hút hơn 15.500 người tham gia trên cả nước và tiếp tục mở rộng quy mô trong năm 2026.
Văn hóa trà dẫn lối ngành trà phát triển

Văn hóa trà dẫn lối ngành trà phát triển

Không chỉ là một thức uống quen thuộc trong đời sống thường nhật, trà còn là một phần của bản sắc văn hóa Việt Nam, gắn với nếp sống, lễ nghi và triết lý ứng xử của người Việt qua nhiều thế hệ.
FIFA cân nhắc bán cổ phần giữa làn sóng tranh luận về thương mại hóa bóng đá

FIFA cân nhắc bán cổ phần giữa làn sóng tranh luận về thương mại hóa bóng đá

Kế hoạch huy động tới 4,2 tỷ USD thông qua FIFA Forward Enterprise (FFE) được cho là nhằm củng cố nguồn lực tài chính của FIFA, song đồng thời làm dấy lên những quan ngại về mức độ thương mại hóa và tính minh bạch trong quản trị bóng đá toàn cầu.
Hội An – Di sản của những cuộc đối thoại văn hóa

Hội An – Di sản của những cuộc đối thoại văn hóa

Nằm bên dòng sông Hoài hiền hòa, phố cổ Hội An từ lâu được biết đến như một không gian di sản đặc biệt, nơi những lớp trầm tích lịch sử và văn hóa được lưu giữ gần như nguyên vẹn. Trải qua hơn bốn thế kỷ hình thành và phát triển, Hội An không chỉ là thương cảng quốc tế sầm uất một thời mà còn là nơi gặp gỡ, giao lưu và tiếp biến giữa nhiều nền văn hóa lớn của khu vực và thế giới.
Có gì “hot” tại VPBank Ho Chi Minh City Music Half Marathon 2026?

Có gì “hot” tại VPBank Ho Chi Minh City Music Half Marathon 2026?

Từ 31/7 – 02/8, hơn 10.500 vận động viên trong nước và quốc tế ở mọi lứa tuổi sẽ tham gia tranh tài tại VPBank Ho Chi Minh City Music Half Marathon 2026 – giải chạy tiên phong kết hợp thể thao, âm nhạc và công nghệ giữa trung tâm kinh tế năng động bậc nhất cả nước tại TP. Hồ Chí Minh.
Siêu mẫu nhí toàn cầu 2026: 27 tài năng nhí sẵn sàng tỏa sáng trước đêm chung kết

Siêu mẫu nhí toàn cầu 2026: 27 tài năng nhí sẵn sàng tỏa sáng trước đêm chung kết

Sau nhiều ngày tranh tài và trải nghiệm tại Bangkok (Thái Lan), cuộc thi Siêu Mẫu Nhí Toàn Cầu 2026 đang bước vào chặng cuối với những buổi tập luyện và tổng duyệt được chuẩn bị kỹ lưỡng.