Anh em nhà Albrecht và bí quyết thành công "chất lượng rất cao và giá rất thấp"

DNHN - Khi thế giới thường chú ý đến những thương hiệu nổi tiếng, thì vẫn có những mô hình kinh doanh tập trung hỗ trợ những nhà sản xuất nhỏ tại địa phương. Đó chính là cách hoạt động của Aldi - sáng lập bởi anh em nhà Albrecht. Với phương châm hoạt động "tiết kiệm chi phí hết mức có thể" và đưa chuỗi siêu thị nhỏ lẻ ra các thị trường lớn, họ đã trở thành một trong những người giàu nhất nước Đức vào những năm 2010.

Anh em nhà Albrecht. Nguồn: Internet
Anh em nhà Albrecht. Nguồn: Internet.

Ngay cả nếu truy tìm thông tin, những tài liệu về anh em nhà Albrecht trên internet hiện nay, cũng chỉ có những dòng thông tin cơ bản về vị trí và tài sản, ngành nghề kinh doanh của họ trong bảng xếp hạng Những người giàu nhất thế giới.

Thậm chí báo giới của nước Đức còn không có thông tin chính xác về nơi và ngày sinh của họ. Chỉ biết rằng, Karl sinh năm 1920, còn Theo ra đời sau người anh 2 năm sau đó. Bố của họ là thợ mỏ mắc nhiều chứng bệnh về nghề nghiệp, còn mẹ là người phụ nữ khá tháo vát, khi mở tại thành phố Essen một quầy hàng bán thực phẩm nho nhỏ. 

Lớn lên, Karl làm việc cho một cửa hàng ăn, trong khi Theo phụ giúp mẹ bán hàng. Chẳng bao lâu sau, hai anh em đảm đương được toàn bộ công việc của mẹ. Công việc và chuyện học hành của hai anh em bị gián đoạn do Chiến tranh thế giới thứ hai. Theo phải tới châu Phi, còn Karl đi lính chiến đấu ở mặt trận phía Đông. 

Trở về từ chiến trường và muốn tránh sự nguy hiểm khi làm việc trong hầm mỏ như cha, 2 anh em nhà Albrecht quyết định tự tìm hiểu về kinh doanh. Karl quyết định làm thuê tại một cửa hàng đồ ăn để lấy kinh nghiệm. Tại tiệm tạp hóa của gia đình, 2 anh em bán nhu yếu phẩm và hạn chế bán đồ dễ hỏng như thực phẩm tươi sống.

Khi bán hàng, họ luôn suy nghĩ rằng người lao động tại khu vực đang sinh sống không quá quan trọng về vấn đề thương hiệu, điều họ cần là các mặt hàng giá rẻ, vừa túi tiền. Do đó, chiến lược kinh doanh đồ giá rẻ của anh em nhà Albrecht đã có hiệu quả, khi người dân nước Đức phải "thắt lưng buộc bụng" do chịu ảnh hưởng từ chiến tranh.

Áp dụng mô hình kinh doanh Cash & Carry (trả tiền mặt và mang đi) của Mỹ, anh em nhà Albrecht đã mở nhiều cửa hàng nhỏ trong những vùng lân cận. Tuy nhiên, họ lại không thể cạnh tranh với các siêu thị khác về quy mô, độ phong phú của các mặt hàng. Theo đó, họ đã thực hiện một bước đi mới, mở cửa hàng siêu thị tạp hóa nhưng bán hàng thiết yếu với việc giảm giá tối đa các dịch vụ để bán với giá thấp nhất.

Từ tiệm tạp hóa nhỏ của mẹ, 1 năm sau Thế chiến II, anh em nhà Albrecht đã phát triển chuỗi siêu thị Aldi và khái niệm về siêu thị giá rẻ được ra đời. Kinh doanh với Aldi, 2 anh em thực hiện triệt để nguyên tắc bỏ tất cả những gì có thể để tiết kiệm chi phí. Họ chỉ nhập và bán loại sản phẩm đó nếu biết chắc chắn nó có giá rẻ nhất trên thị trường. Do đó, bí quyết thành công của Aldi là "chất lượng rất cao và giá rất thấp".

Năm 1960, sau những tranh cãi căng thẳng về việc có nên bán thuốc lá hay không, nhà Albrecht tách công ty thành 2 chi nhánh, hoạt động tại 2 khu vực, phía Bắc nước Đức do Theo quản lý có trụ sở tại Essen, Karl quản lý phía Nam và đặt trụ sở tại Mülheim. Chỉ vài năm sau, 2 anh em đã phát triển được 300 cửa hàng với doanh số hàng năm là khoảng 90 triệu DM (đồng tiền tệ cũ của Đức).

Ở thời gian đầu, cả 2 chi nhánh vẫn được quản lý chung và đặt tên riêng cho 2 khu vực – Aldi Nord (khu vực phía Bắc) và Aldi Süd là khu vực phía Nam. Đến năm 1966, Aldi chính thức được tách riêng thành 2 công ty độc lập nhưng có cùng mô hình, hướng kinh doanh ngay cả khi hoạt động ở nước ngoài. Vào năm 1997, 2 anh em nhà Albrecht đã nắm quyền điều hành 3.000 cửa hàng trên khắp nước Đức.

Chưa đầy 1 thập niên sau, 2 công ty này đều mở rộng mạng lưới hoạt động ra khắp thế giới, với số lượng cửa hàng tăng lên với tốc độ chóng mặt, đặc biệt là sau khi Đức thực hiện "Cuộc tái thiết". Đến năm 2019, chuỗi siêu thị này có hơn 3.200 chi nhánh với 50.000 nhân viên.

Năm 1993, cả 2 anh em rời khỏi chức vụ điều hành và quyền quản trị công ty giao cho những quỹ quản lý tài sản gia đình, Markus Foundation tiếp quản Aldi Nord và Trader Joe’s; Siepmann Foundation điều hành Aldi Süd và thương hiệu Hofer. Tuy nhiên, Aldi vẫn phát triển theo mô hình mà Karl và Theo đã đặt ra.

Ở những năm 2000, Aldi đưa ra nhiều quy tắc khá lạ lẫm đối với thị trường Mỹ, dù là điều quen thuộc với người tiêu dùng Đức. Đó là hệ thống cổng kim loại và cửa quay, yêu cầu khách hàng phải ra ngoài qua cửa kiểm soát, trả tiền mua túi đựng hàng và thanh toán bằng tiền mặt. Trong khi đó, rất nhiều cửa hàng khi đó đã chấp nhận thanh toán bằng thẻ ghi nợ.

Tại Đức, chuỗi siêu thị này thực hiện một chiến lược rất đặc biệt là không quảng cáo. Toàn bộ chi phí tiết kiệm được do không quảng cáo và không đầu tư đều được đầu tư vào việc mở rộng cửa hàng, hỗ trợ giá, từ đó giá hàng hóa tại Aldi rẻ hơn hầu hết các siêu thị khác.

Dẫu vậy, văn hóa tiêu dùng ở Mỹ và Đức lại không giống nhau. Do đó, Aldi đã "nhập gia tùy tục", thực hiện những chiến dịch quảng cáo theo tuần trên "báo lá cải" và các chương trình giải trí tại quốc gia này. Trong khi đó, tại Anh, quảng cáo của Aldi cũng bắt đầu xuất hiện trên chương trình truyền hình từ giữa năm 2005.

Để tiết kiệm triệt để, 2 anh em luôn nhà người đầu tiên tắt đèn trong cửa hàng để giảm chi phí ở mức nhiều nhất có thể. Ngoài ra, họ còn yêu cầu nhân viên sử dụng bút chì đến khi không thể gọt được nữa và rất ít khi mua sắm quần áo mới.

Ngoài ra, các siêu thị Aldi có ít người phục vụ, họ cắt giảm chi phí trang trí và tận dụng tối đa các giá bày hàng. Nhiều hàng hóa thậm chí được bày trực tiếp ngay bệ gỗ dưới sàn. Chính việc tiết kiệm này đã khiến cho khách hàng Aldi được hưởng giá rẻ hơn các hệ thống siêu thị khác.

My An (t/h)

Tin liên quan